Latest Products
Showing posts with label truyen-ma-co-that. Show all posts
Showing posts with label truyen-ma-co-that. Show all posts

Truyện lá thư Vạn Tượng

Detail
Cùng trong lớp học và trong tuổi con đi học, trước năm 1980, Luang prabang là một thung lũng êm ấm sinh sống với thiên nhiên. Có một đôi trai gái quen thân nhau lâu rồi tên Kham và cô gái tên Vone. Một hôm tôi thấy Kham buồn buồn tôi mới hỏi bạn chung lớp:

- Có chuyện gì mà cái mặt như con chó đạp lên gãy đôi và lúm xuống thành vết chân chó vậy? Kham nói:
- Gia đình bạn gái sắp sửa xuống Vạn Tượng sống và cô cũng rời nơi học luôn thì tôi mới nói:

- Có gì đâu? Mùa hè nếu có tiền thì đi thăm hay chờ 2-3 năm nữa chúng mình cũng phải rời xuống đó học mà và tôi vỗ vai bạn đi vào lớp.

Sau khi Vone rời đi học ở Vạn Tượng thì hàng tháng vẫn viết thơ gửi cho nhau, thời gian đằng đẳng trên thơ gửi cho nhau cả năm. Kham mỗi một lần nhận thư hay nói cho tôi nghe, tôi chỉ nói: “Nếu yêu nhau thì đừng bỏ lãng thư liên lạc nhau, ngày mai cầu duyên tới”. Và tôi vỗ lên vai bạn nhè nhẹ 2-3 cái rồi đi. Thắm thoát 9 tháng mệt nhọc trong tuổi cắp sách đi học thì đã đến mùa phượng đỏ và hè đến. Một hôm tôi đi qua chợ, bỗng thấy xa xa Kham với bà cô ở chợ đang đứng mua rêu và da trâu khô. Kham thấy tôi giơ tay gọi, tôi mỉm cười và dạo gót tới cúi đầu chào bà cô đứng đó. Kham tươi cười thò tay vào túi quần móc ra một lá thư và mở ra lẹ vừa mừng vừa khoe:

- Nè, cô Vone thèm món ăn miền bắc da trâu khô với rêu sông nè đọc coi, bà cô mình 2 hôm nữa đi xuống Vạn Tượng mang đi cho mình. Tôi lướt mắt trên nét chữ vài dòng: “Thèm ăn rêu và da trâu khô thôi”, vì lá thư tư nhân của bạn, tôi cúi đầu từ giã bà cô và Kham rồi đi. Trong mùa hè nóng nảy và mưa. Một hôm tôi đứng ở trước cửa rạp cinema chờ giờ chiếu phim, tôi mua gói thuốc lá và một mớ hạt bobo luộc đứng ăn, ngó người đến coi phim. Đột nhiên trên bả vai có người đứng đằng sau vỗ mạnh liên tục vài cái, tôi giật mình và quay mặt lại, đó là bà cô của Kham với mấy người bạn đến coi phim, chợt bà kéo tay tôi đến nơi không người như muốn nói gì với tôi và mặt bà cô đó tái mét như vẻ lo sợ gì không biết. Tôi bình tĩnh hỏi:

Truyện lá thư Vạn Tượng

- Kham khỏe không và vui vẻ không? Chắc mừng lắm được gửi quà cho bạn gái mình. Bà cô ngó mặt tôi ngơ ngơ ngác ngác. Bà cô giơ tay vỗ mạnh trên bả vai tôi lớn tiếng một câu với tôi:

- Im và nghe cô nói:

- Cô cấm cháu nói gì với Kham nghe, hứa với cô đã thì cô mới nói cho nghe. Tôi nói:

- Cháu ít có thời gian nói chuyện tri kỷ với bạn bè, cô cứ tự nhiên nói đi cô.

- Cô Vone đó đã bệnh chết sau khi xuống Vạn Tượng được cỡ một tháng và gia đình đó đã vượt biên qua Thái lan lâu rồi, 5 tháng nay ai viết lá thư cho nó? Cô nổi da gà từ lúc ở Vạn Tượng rồi biết không? Cấm nghe! da trâu khô với rêu nó mua cô đã cúng vào chùa ở Vạn Tượng rồi, cô nói tiếp:

- Sẽ cho nó biết gia đình đó vượt biên, sau khi nào hai đứa ngừng lá thư, nhớ nghe cháu, nổi da gà rồi, thôi bạn chờ lâu cô đi đã.

Tôi đứng sững im lặng, da voi da chuột gì không biết, da gà thì chắc không phải, vì quá xá trời và bất thình lình nghe câu chuyện. Tôi đứng không còn vía hồn, há miệng cả 10 phút, một mớ bobo luộc trên tay trái đang cầm đã rơi xuống đất từ lúc nào. Đêm đó chiếu phim, tất cả bạn bè trong phòng chiếu ai cũng ngó tôi lạ, tôi nói:

- Tôi muốn bệnh, tôi về nghỉ ngơi. Tôi đi bộ về nhà tắm rửa cho tỉnh mà vẫn chẳng có tỉnh lên được, không muốn nói năng gì cả. Tôi mở cửa nhà ra ngồi giữa sân đến khuya một mình, không biết là cười hay là khóc, hay sợ hay là mơ, hay tỉnh mà da gà da ngỗng cứ đến viếng thăm từng trạm qua đêm dài.....

Nguồn : nhomtruyen.com

Căn nhà ma Số 217 Phố Tôn Đức Thắng

Detail
Căn nhà mặt tiền số 217 phố Tôn Đức Thắng, quận Đống Đa, Hà Nội hoang tàn, mục nát giữa phố thị sầm uất tấp nập đã hơn mười năm nay. Ngôi nhà có kiến trúc khá đơn giản, gồm hai tầng, tầng một có hai phòng, tầng hai rộng rãi hơn nhưng toàn màu u ám với vết sơn vàng bong tróc loang lổ, khắp căn nhà sặc mùi ẩm mốc, hôi hám.

Chiếc cửa cuốn ở tầng một quanh năm ngày tháng nằm bất động, ngôi nhà được ví như mặt trái của không khí tấp nập xe cộ và bụi đường Hà Nội. Khi tìm hiểu kỹ hơn về lịch sử của ngôi nhà, nhóm phóng viên không nhận được nhiều thông tin từ những người dân sống xung quanh.

Chủ yếu, mọi người đều cho rằng, căn nhà trước đây đã từng là nơi tự vẫn của chính gia chủ. Bởi lẽ, khi xây dựng căn nhà, đã có rất nhiều xác chết nhưng lại không được làm lễ di chuyển đi, chính vì thế việc gia chủ tự vẫn cũng được đồn là từ nguyên do đó mà ra. Theo như lời phản ánh của người dân sống gần khu vực ấy, nhiều đêm có nghe tiếng gió hú, sột soạt thì thầm như người nói chuyện trong nhà, có ngủ cũng không được yên giấc vì những âm thanh rợn người vang lên.


Đồn đoán là như vậy, nhưng việc ngôi nhà mặt tiền bỏ hoang đã vô chủ mười năm thì phải chăng, có điều gì đó liên quan đến tâm linh mà người trần mắt thịt như chúng ta vẫn không thể giải thích, chỉ biết rằng bản thân cần tránh đi cho yên ổn.

Ngôi Nhà Ma - 300 Kim Mã

Detail
Ngôi nhà khá bề thế, xây theo kiến trúc Đông Âu, nhưng lại bị bỏ hoang một thời gian khá dài. Ba khung cửa sắt lớn hướng về phía đường Kim Mã đã gỉ sét và luôn khóa trái xộc xệch, khiến nơi đây càng thêm bí ẩn.

Có người còn vạch rõ vị trí ngôi nhà “ma ám” trên ảnh vệ tinh kèm theo lời bình luận “Nhà cực xấu về mặt phong thủy. Ngay mặt tiền là một cái hiên và cái cột đỡ đâm thẳng vào trong, giống như chiếc quan tài. Cách thiết kế hoàn toàn bế khí, lại do xung sát khí từ mái hiên che phía trước đâm vào. Bởi vậy, con đường càng tấp nập thì khí càng tụ và càng tạo ra âm khí vượng dần theo thời gian”.

Theo một số người dân sống gần khu vực, nơi đây vốn là bệnh viện, nhưng do quá nhiều bệnh nhân mất mạng khi đến đây, nên bệnh viện bị dẹp bỏ, khu đất để hoang. Một số cụ già sống trên đường Đội Cấn cho hay, nơi đây vốn là bãi tha ma, nhưng khi xây xong, chủ nhà không thờ cúng nên bị các oan hồn quấy nhiễu, xua đuổi.

“Giờ thì đỡ hơn, chứ dạo trước chúng tôi tập thể dục buổi sớm qua đây, những đốm sáng như ma trơi khiến ai cũng bạt vía, nên từ đó chúng tôi cũng chẳng dám bén mảng đến lúc tối nữa. Những người quanh khu vực đó đều biết có nguời từng chết trước cổng ngôi nhà. Mà không phải chết ngày đâu, nửa đêm bị “vật” chết, sáng ra mới thấy xác. Không ma thì ai làm?”, cụ Thịnh, chủ hàng nước trên phố Đội Cấn, tiết lộ.


Một đám khách hiếu kỳ sau khi nghe cụ nói vậy, tuy có chút run sợ nhưng cố trấn tĩnh dạo quanh khu nhà. Họ men theo hàng rào, ló mắt tìm kiếm một âm thanh gì phát ra từ phía sau cánh cửa đóng hờ của ngôi nhà. Rồi “xỏ..ẻng,... bịch...”. Cô bạn trong nhóm giật bước ngã nhào bật khỏi hàng rào. Ai nấy đều thấy bủn rủn chân tay. Lúc đó đã là 9h tối, cô bạn giục giã cả nhóm ra về.

Hồi tháng 2/2009, một vụ án mạng nghiêm trọng xảy ra, hậu quả làm một người đàn ông chết gục trong chiếc xe Lexus trong tình trạng động mạch cổ bị cắt, người đàn ông đó được xác định tên là Chính, chủ nhân của chiếc xe. Song điều lạ lùng, theo cơ quan điều tra, anh Chính bị sát hại trên đường Đội Cấn, nhưng sáng ra, chiếc xe và nạn nhân lại nằm chênh vênh trên vỉa hè, sát cổng tòa nhà...

Biệt thự ma bỏ hoang đèo Frenn Đà Lạt

Detail
Bất cứ ai tới Đà Lạt, đi ngang đèo Prenn đều có thể thấy hai căn biệt thự kiểu Pháp cổ bị bỏ hoang nằm ẩn khuất sau những tán cây. Nhiều lời đồn đoán, hai căn biệt thự này đều là những “ngôi nhà ma” thứ thiệt, gây hoang mang cho không ít du khách tới thăm phố hoa.


Theo những người già sống lâu năm ở Đà Lạt thì ngôi biệt thự ma nằm ở đầu dốc Prenn được xây dựng vào năm 1912. Chủ nhân của ngôi biệt thự này là của một tên quan ba Pháp. Hắn nổi tiếng là một kẻ thích ăn chơi trác táng. Một đêm nọ, hắn vời một cô kỹ nữ rất đẹp đến. Trong cơn say, hắn muốn chiếm đoạt cô gái. Khi cô gái tìm cách chạy trốn, hắn rút súng chĩa vào cô. Cô gái gieo mình xuống lầu tự tử…


Tags: no keyword

Trinh nữ chết thảm, rắn có mào và hàng trăm bộ xương trong trận đồ khiến máy móc hiện đại trở nên vô dụng

Detail
Thần xà có mào

Ông Nguyễn Văn Son, chủ khu du lịch Tràng An Cổ và cũng là cha đẻ của khu du lịch Tràng An (Ninh Bình) nổi tiếng Việt Nam bây giờ tin rằng, chính tiền nhân đã dẫn dắt ông gặp hết chuyện lạ này đến chuyện lạ khác, để rồi phát hiện ra trận đồ trấn yểm, mà theo ông, còn phức tạp, kinh hoàng hơn trận đồ trấn yểm sông Tô Lịch, từng gây ầm ĩ cả nước nhiều năm trời. Cơ duyên đầu tiên tác động vào tâm trí của ông, là việc gặp một người đàn bà bí ẩn vào năm 2002. Bà này tên là Nhàn, nhà ở cách Tràng An chỉ 5 km. Đợt đó, có mấy bà đi lễ đền Trần, gặp ông Son, bà bảo: “Ơ, đúng là anh rồi. Anh là con cháu tướng Nguyễn Bặc đấy. Các cụ chết ở đây thảm lắm. Các cụ bảo anh được chọn để khai sáng khu vực này. Đây là khu vực quan trọng của quốc gia, nên anh làm gì cũng phải đến nơi đến chốn vào nhé”. Nghe bà này nói thế, ông Son còn mắng: “Bà này lắm chuyện, định mượn thuyền thì cứ mượn, lại còn phải nói vớ vẩn”. Rồi bà cụ này mượn thuyền chèo dọc sông Sào Khê, đi tìm đền Trần.

Trinh nữ chết thảm, rắn có mào và hàng trăm bộ xương trong trận đồ khiến máy móc hiện đại trở nên vô dụng


Chuyện ấy rồi ông Son cũng quên. Đến năm 2004, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng vào Tràng An, tìm gặp ông Son, chứ không phải ông mời vào. Bích Hằng gặp ông bảo rằng, chị rất trăn trở với vùng đất này, bởi các oan hồn ở đây nhiều quá, nỗi oan chồng chồng chất chất. Ông Son bảo: “Tôi cảm thấy từ bé như có người đi theo mình. Tôi đi vào rừng mà cứ có cảm giác có người dẫn đường, hoặc có người đi sau. Leo núi, vào hang, ngủ rừng, nhưng lúc nào cũng có cảm giác ấm áp, chứ không lạnh lẽo. Lúc nào hết tiền thì y rằng tiền lại đến”. Phan Thị Bích Hằng gật đầu bảo: “Người đi theo anh là tổ tiên, đang giúp đỡ anh, chứ không có thần thánh nào cả. Rồi anh sẽ gặp được tổ tiên mình. Người sẽ hóa thân thành xà tinh. Nếu gặp được người, mọi việc của anh đều hanh thông”.

Năm 2005, một năm sau ngày Bích Hằng về Tràng An, thì ông Son đã gặp thần xà. Đợt đó, ông Son trực tiếp đi thám hiểm, ghi chép lại các hang động, viết dự án, để giới thiệu sản phẩm du lịch. Hồi trẻ, ông thường vào hang Bói săn sơn dương. Hang đó có nhiều vỏ ốc, nghĩ có người xưa ở, nên đưa vào làm điểm tham quan sẽ thú vị. Ông Son cùng một nhóm đi vào hang Bói. Ở cửa hang có một tảng đá, khá giống cái ngai vàng. Ông Son dựng tóc gáy khi thấy trên tảng đá hình ngai ấy có 2 con rắn vắt vẻo. Một con màu đỏ, thân to, đầu có mào. Một con màu xanh, nhỏ hơn, nằm uốn khúc, gối đầu lên lưng con đỏ. Ông Son chợt nhớ lại lời các cụ kể, khi xưa khi các cụ ở Tràng An vào chỗ hang Bói khai thác gỗ sửa đền vua Đinh, đã từng gặp rắn có mào. Ông Từ Khấu, người phụ trách xẻ gỗ trong rừng, đã bắt gặp con rắn lạ này. Ông đặt chiếc mâm đồng, con rắn bò vào. Các cụ nghĩ thần về, nên đưa rắn mào vào hậu cung làm lễ cúng bái. Cúng xong, rắn biến mất, không ai nhìn thấy nữa. Các cụ ở Tràng An gọi là ông Lốt, có nghĩa là một vị quan đã đội lốt con rắn để giám sát công việc tâm linh.

Ông Son nghe chuyện rắn có mào nhiều, nhưng không tin. Khi đó, trước mắt mình là một con rắn có mào trên đầu thực sự, khiến ông dựng tóc gáy. Trấn tĩnh lại, ông Son chắp tay khấn: “Nếu ngài hiển ứng, thì để con quay lại hình ngài. Còn ngài không muốn, thì mời ngài trườn đi”. Khấn xong, chờ một lúc, không thấy con rắn bò đi, nên ông Son chạy về nhà lấy máy quay phim. Lúc ông gặp rắn là 10 giờ sáng, ông chạy về nhà làm lễ cúng bái, rồi quay lại lúc 4 giờ chiều. Điều kinh ngạc là cặp rắn vẫn nằm đó. Ông Son chắp tay xin được quay phim, rồi ông đứng từ xa zoom lại, quay rõ hình ảnh con rắn có mào, loài rắn tưởng như chỉ có trong huyền thoại. Quay xong, hai con rắn ngọ nguậy, rồi trườn lên núi và biến mất. Cặp rắn vừa trườn đi, ông Son lại nghe thấy tiếng rinh rích như gà con. Lần theo tiếng kêu lạ, ông Son phát hiện một con cua rất to, màu vàng, chưa từng thấy bao giờ. Ông nhấc cua lên ngắm nghía, nó vẫn phát ra tiếng kêu rinh rích. Nghĩ chuyện lạ, ông thả cua ra, rồi về. Về nhà, ông gọi nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng vào. Bích Hằng bảo, cụ tổ đã hiển linh thành thần xà và cho gặp, như vậy, có nghĩa ủng hộ ông làm khu Tràng An.

Bộ xương trinh nữ

Sau khi dự án được lập, ông Nguyễn Văn Son cùng người em trai là đại gia Nguyễn Xuân Trường vào cuộc nạo vét sông ngòi, hang động, thung lũng để xây dựng Tràng An. Trước ngày tiến hành nạo vét, nhà ngoại cảm Bích Hằng đã về và nhiều lần nói rằng, nhìn thấy một người con gái. Người con gái này vào cung hầu hạ cô ruột vua Lê năm 14 tuổi. Năm 18 tuổi, cô hầu phổng phao, quá xinh đẹp, nên được tiến cử là quý phi nương nương, tức thiếp của vua Lê Đại Hành. Một hôm, trinh nữ này được đưa đi tắm nước thơm, được mặc đồ trắng, ăn cao lương, uống nước sâm. Mọi người tưởng trinh nữ này sẽ được gặp vua, nhưng không ngờ bị đánh thuốc mê, bị đem tế sống. Làm lễ tế xong, trinh nữ bị chôn vào hầm và 100 ngày sau thì chết. Oan hồn trinh nữ trấn giữ khu vực đó, khiến long mạch được yên. Theo lời Bích Hằng, trinh nữ này bị tế sống để đền cho oan hồn của người con gái bị triều Đinh yểm coi kho của. Vua Lê lên ngôi, đã cho người đào bới, hốt xương cốt, lấy kho của. Vì xâm phạm vào thần giữ của, tức oan hồn trinh nữ, nên nhà Lê biến loạn. Các thầy pháp đã lập đàn tế, bắt trinh nữ này đền mạng, trấn vào khu vực Tràng An, nơi mà thời Đinh và Lê coi là huyệt mạch quốc gia.

Lời nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng nói nửa thực nửa hư, toàn những chuyện ngàn năm trước, nên ông Nguyễn Văn Son nghe rồi để đấy. Thế nhưng, sự kiện kinh hãi đã xảy ra. Khi nạo vét lớp bùn ứ đọng trong một hang động ngay cạnh huyệt mạch sông Sào Khê, đã làm phát lộ một bộ xương còn khá nguyên vẹn. Bên thi hài có 3 sâu tiền cổ niên đại thế kỷ thứ 7 đến thứ 10, là tiền Tùy – Đường. Đầu bộ xương gối lên các tấm gỗ tiện tròn rất cầu kỳ. Các nhà khảo cổ đã về xem xét. Bộ răng còn nguyên vẹn, chưa mòn chứng tỏ đây là người trẻ. Các nhà khảo cổ đều khẳng định đây là người con gái, dáng cao, mảnh, rất đẹp, tuổi chỉ độ 17-18. Ông Son đã làm lễ chu đáo, an táng người thiếu nữ này ra nghĩa địa làng.

Gặp xương người là hỏng máy

Nạo vét xong hang động, thì việc nạo hút sông Sào Khê bắt đầu tiến hành. Dự án nhà nước về nạo vét sông đã có, nhưng chả biết bao giờ mới được giải ngân, nên đại gia Xuân Trường bỏ tiền làm trước. Có tới 150 chiếc máy hút bùn được huy động, rải dọc sông Sào Khê đoạn chảy qua Tràng An. Những chiếc máy này đều được mua mới tinh, do một doanh nghiệp cung cấp, bảo hành. Điều lạ lùng là, hàng loạt máy không nổ, hoặc đang hút bùn trơn tru bỗng nhiên tắt ngúm. Ông Son liên tục gọi doanh nghiệp cung ứng máy móc này xuống sửa chữa, mà chẳng ăn thua gì. Nhưng điều kỳ lạ, khi họ chở máy về nhà, máy lại hoạt động trơn tru, không có dấu hiệu hỏng hóc nào cả. Một lần, chiếc máy đang nổ bỗng tắt ngúm, ông sai công nhân nhảy xuống sông mò mẫm xem có vật gì lọt vào ống hút. Công nhân này xuống mò, nhấc lên chiếc đầu lâu. Anh này mò tiếp, thì vớt được nguyên bộ xương người. Từ bấy, ông Son rút kinh nghiệm, hễ máy đang nổ trơn tru, mà hỏng hóc bí hiểm, thì sai người xuống mò mẫm dưới lớp bùn, thể nào cũng kiếm được xương người. Theo ông Son, dưới dòng Sào Khê, chỗ nào có xương người, y rằng đã bị trấn yểm. Những vị trí đó rất linh thiêng, nên diễn ra hiện tượng kỳ quái, thậm chí hỏng cả máy móc.

Điều kinh dị nhất xảy đến với chiếc tàu hút bùn, mà doanh nghiệp Xuân Trường nhập từ Phần Lan. Ông Trường nhập liền lúc 2 cái. Một cái làm ở Bái Đính, một cái làm ở Tràng An. Đây là con tàu rất đắt tiền, cực kỳ hiện đại, hoạt động bằng điện tử. Con tàu cuốc tơi bùn đất, dị vật, rồi hút bùn thổi đi nơi khác. Thế nhưng, tàu đang chạy lừ lừ dưới lòng Sào Khê, còn cách hang Luồn mấy trăm mét, thì tự dưng chết đứng. Ông Son đã chỉ đạo đám thợ kiểm tra lớp bùn đất phía đầu con tàu hút bùn này, nhưng không thấy có nghi vấn gì. Thợ chuyên nghiệp dưới cảng Hải Phòng được điều lên, nhưng sửa mấy tháng máy vẫn không nổ. Chiếc tàu rất lớn, lại nằm ở dưới sông, nên đem lên không phải chuyện đơn giản. Sửa chữa mãi không được, ông Son đưa ra phương án tháo máy ở con tàu nạo vét sông Sào Khê, đổi máy con tàu ở Bái Đính. Điều kỳ cục đã xảy ra, đó là khi chuyển máy trên con tàu ở Tràng An lên Bái Đính, thì máy lại nổ ngon lành, còn lắp máy ở tàu nạo vét trên Bái Đính, thì máy lại hỏng. Sau mấy tháng hì hục sửa chữa, thợ lành nghề dưới Hải Phòng chào thua, bỏ về. Doanh nghiệp Xuân Trường đã liên lạc sang Phần Lan. Một kỹ sư chế tạo rất giỏi được điều sang Việt Nam làm nhiệm vụ sửa chữa con tàu này. Ông Son nhớ lại: “Tay kỹ sư người Phần Lan này sang, nhìn con tàu nhem nhuốc, hắn quát tháo ầm ĩ. Hắn bảo, con tàu cả triệu đô, mà bôi bẩn bùn đất thế này thì không chấp nhận được. Hắn bắt lau bóng loáng cả sàn tàu. Lau rửa sạch sẽ con tàu, hắn bắt đầu chỉ trỏ, sai khiến thợ tháo chỗ nọ, lắp chỗ kia. Tuy nhiên, thợ sửa tàu làm việc hì hục cả tuần, máy vẫn không nổ, các thiết bị điện tử không hoạt động, con tàu triệu đô như một đống sắt vụn. Cuối cùng, tay kỹ sư này phải cởi bỏ comple, tự tháo lắp, sửa chữa. Tuy nhiên, lại mất một tuần nữa con tàu không chịu nổ. Tay kỹ sư này đã sai nhóm thợ chuyển máy ở con tàu làm việc trên chùa Bái Đính về. Máy đưa ở Bái Đính về vẫn không hoạt động, còn máy hỏng ở Tràng An chuyển đi lại hoạt động ngon lành. Kiểm tra hệ thống điện tử trên tàu thì không phát hiện lỗi. Kỹ sư người Phần Lan lắc đầu không hiểu nổi, định bỏ về nước, thì tôi vào cuộc”.

Hôm đó là tháng 7, trời mưa sụt sùi, ông Son sai người làm mấy mâm lễ lớn, vừa cúng bái vừa khao chúng sinh ngay trên sàn con tàu hút bùn. Kỹ sư người Phần Lan nhìn cảnh ấy rất coi thường. Anh ta chỉ tin vào kỹ thuật, chứ không tin vào những chuyện siêu nhiên. Thế nhưng, điều lạ lùng đã xảy ra, ông Son vừa cúng xong, đã nghe thấy máy nổ, tàu rung bần bật. Chứng kiến cảnh ấy, kỹ sư người Phần Lan trố mắt kinh ngạc, không hiểu vì sao. Mấy công nhân thì cứ vái sống ông Son, nghĩ ông là thần thánh nhập vào.

Tuy nhiên, con tàu hút bùn làm việc nửa buổi, tiến được độ chục mét dưới lòng sông lại tắt ngúm. Sửa chữa không được, ông Son lại được triệu đến. Ông Son khẳng định rằng, dưới lòng sông chắc chắn có điều đặc biệt. Việc con tàu hiện đại hỏng máy có thể là lời cảnh báo nào đó. Ông Son yêu cầu phải dừng lại mọi công việc, tiến hành đắp bờ, tát nước, móc từng nắm bùn đoạn sông Sào Khê để tìm kiếm thông tin. Hàng ngàn cây tre, thanh gỗ được đóng xuống lòng sông, bao cát quăng xuống đắp bờ tát nước. Sau một tuần vừa nạo vét thủ công, vừa bới bùn tìm di vật, thì chiếc đầu lâu xuất hiện, nằm ngay dưới mũi tàu hút bùn, ở độ sâu tới 3 mét tính từ đáy sông. Ông Son tin rằng, đây chính là nguyên do khiến con tàu hút bùn bị hỏng một cách bí ẩn. Ông đã dự đoán được sự việc, nhưng đám thợ đào không sâu, tìm kiếm không kỹ, nên không thấy xương cốt. Đúng như tiên đoán của ông, khi đưa hộp sọ lên bờ, làm lễ an táng chu đáo, thì con tàu hút bùn hiện đại lại hoạt động.

Hộp sọ của vị tướng?

Có lẽ, do nằm rất sâu dưới lòng đất, trong tình trạng yếm khí, vi khuẩn không hoạt động được, nên hộp sọ được bảo quản rất tốt, còn rất nguyên vẹn. Một số nhà khảo cổ, nhân chủng học tìm về và khẳng định hộp sọ to, đẹp, cân đối, thể hiện đây là một người thông minh, khỏe mạnh, thậm chí là một vị tướng. Điều lạ lùng là lại chỉ phát hiện hộp sọ dưới lòng sông, còn xương cốt bộ phận khác lại không có. Ông Son đã huy động mấy chục công nhân, mở rộng diện đào bới, tuy nhiên, tìm kiếm suốt một tuần không thấy thêm mẩu xương nào. Tin rằng, chiếc đầu lâu này của vị tướng, nên ông Son sai người an táng rất chu đáo. Khi đó, một đội chuyên phục vụ án táng, di chuyển hài cốt được thành lập. Theo lời ông Son, họ mua tiểu sành, vải liệm màu đỏ. Đích thân ông đã cúng cho oan hồn này. Cúng xong, đội an táng đưa ra nghĩa địa chôn ở vị trí đã chọn sẵn.

Sự việc tìm thấy chiếc đầu lâu một cách bí ẩn rồi cũng chìm vào quên lãng, bởi tiếp sau đó, mấy chục bộ hài cốt được phát hiện, vô số điều kỳ bí liên tục ập đến khiến ông Son tất tả ngược xuôi, bù cả đầu óc. Cho đến một ngày, cách đây 2 năm, có người gọi điện thoại, xưng là Nguyễn Văn Ngô, quê mãi Bình Định. Ông này bảo rằng, thầy bói nói với ông đã đã tìm thấy đầu cụ Nguyễn Bặc ở Tràng An. Ông này hỏi ông Son có tìm thấy đầu lâu tướng quân Nguyễn Bặc (Định quốc công Nguyễn Bặc, coi việc Nội Giáp, tức là việc nội chính của triều Đinh) không? Thời gian đó, đội nạo vét sông Sào Khê và khu vực Tràng An đào lên vô số hài cốt, nên ông Son lắc đầu kêu không biết, không có chuyện đó. Rồi sự việc lại rơi vào quên lãng. Cho đến một ngày, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng gọi điện cho ông Son bảo rằng, chị mới vào chùa Trấn Quốc và nhận được thông tin rằng, tướng quân Nguyễn Bặc đã bị nhà Lê chặt đầu, bêu đầu rồi vứt xuống sông. Phần thân con cháu đã đem về chôn cất, lập mộ. Riêng phần đầu thì thất lạc ngàn năm nay. Hiện đã có người tìm thấy phần sọ. Bích Hằng đề nghị ông Son tìm hiểu xem có ai ở Tràng An đào được đầu lâu không. Ông Son chột dạ, nhớ lại chiếc đầu lâu khiến tàu hút bùn chết máy một cách bí ẩn suốt mấy tháng. Tuy nhiên, quá trình hút bùn sông Sào Khê, cải tạo khu Tràng An, thu được rất nhiều xương cốt, nên không biết cái nào. Ông Son gặp đội quy tập dò hỏi và được ông Thám, là đội trưởng đội quy tập hài cốt khẳng định, cả trăm bộ xương được quy tập đều đầy đủ, duy chỉ có 1 chiếc đầu lâu.

Hôm đó, ông Thắm, ông Son, cùng con cháu dòng họ cụ Nguyễn Bặc có mặt ở nghĩa địa thôn Tràng An. Vì chôn nhiều mộ quá, nên ông Thắm không nhớ là ngôi nào. Ông Thắm đào 8 ngôi, đều gặp những mộ đầy đủ xương cốt, khiến mọi người sợ hãi, dựng cả tóc gáy. Ông Son bảo ông Thắm dừng lại, kẻo đào tung cả nghĩa địa cũng không được. Ông Son phát cỏ, chặt mấy cây tre ngả vào khu mộ, rồi thắp hương khấn vái. Thắp hương xong, như có linh tính, ông chỉ ngôi mộ thứ 3 ở hàng đầu tiên, sát bụi tre. Không ngờ, đào lên đúng luôn. Trong tiểu chỉ có một chiếc đầu lâu, bọc vải đỏ, còn rất nguyên vẹn. Tin rằng đây là đầu lâu của tướng Nguyễn Bặc, ông Son đưa cốt lên núi xây mộ, rồi dựng đền thờ.

Ngôi nhà Số 1/5D Quang Trung, Gò Vấp

Detail
Nhiều người sinh sống ở đây đều có cảm giác khác lạ khi bước vào nhà. Thậm chí có đôi vợ chồng trẻ từng sống ở đây kể lại hàng đêm thấy bóng dáng mờ ảo ngoài cửa sổ hay tiếng gió rú qua khe cửa khiến kẻ bên trong phải lạnh lưng. Người thì bất tỉnh, người thì bóng đè, đến nỗi sáng hôm sau ai nấy cũng đều mệt mỏi.

Các gia đình, tập thể thay nhau chuyển đến rồi dọn đi chỉ vì nhiều điều khó lý giải. Mặc dù cơ quan chức năng đã kết luận do ngôi nhà thiếu không khí nhưng nhiều người xung quanh vẫn e dè khi nhắc tới địa chỉ này.


Ngôi nhà Số 1/5D Quang Trung, Gò Vấp

Kinh hoàng hơn,sau một thời gian bỏ hoang do quá nhiều người đến rồi đi, một công ty may mặc gần khu Chợ Cầu đã thuê căn nhà cho công nhân ở. Nhưng mới ngày đầu tiên, hàng chục công nhân đang ngủ nửa khuya bỗng nhiên bị ngẹt thở, cứng miệng như ai bóp cổ. Sau đó, họ được người dân xung quanh tức tốc đưa đi bệnh viện.
Tags: no keyword

Bệnh Viện Ma - P3

Detail
Khi cô tỉnh dậy, Thúy đã thấy mk lằm trong bệnh viện mà cô từng đến xin việc trước đó. Mẹ cô cũng thừ cửa bưng bát cháo đi vào, ân cần nói" mẹ biết con và thằng Huy yêu nhau lâu r, nhưng đã là cái số thì người ta không thể tránh khỏi..." chưa nói hết câu Thúy đã ngắt lời vội vã hỏi" s mẹ lại đưa con vào bệnh viện này?" . Mẹ cô cũng hơi rối trí đáp" ừ thì,.. thì có cái cô gì tên liêm bảo là đồng nghiệp của con rồi chỉ đường mẹ đưa con đến bệnh viện này . Mà kể cũng lạ , con vừa mới ngất đi mẹ vs bố mày còn cuống hết cả nên chưa biết phải lm gì , thì cô đó đến như thể cô bác sĩ đó biết con sẽ như vậy từ trc" . Thúy kéo tay mẹ giọng như sắp khóc lằng lặc đòi về như 1 đứa trẻ con. Thì 1 ông chú bước vào ông ta chính là viện trưởng . Biết cô là bác sĩ mới ra trường mà bệnh viện cũng đang thiếu người nên ông ta ngỏ ý thuê cô vào làm. Nhưng thúy từ chối ngay, mặc dù cô đang rất cần 1 công việc.



Không cần ai cho phép cô xuống dường và ra về với thái độ rất khoát mặc cho mẹ cô và bác sĩ khuyên ngăn. Trên đường về Thúy gặp lại ông già ăn xin đó. Ông ta ngồi đó như thể đã chờ cô từ lâu. Thúy chưa kịp lên tiếng thì ông cụ đã nói" con phải vào lm ở đó, chốn tránh chỉ làm cho mọi việc tệ hại hơn, con phải tìm lí do khiến lũ vong hồn quỷ dại kia đei bám con, có chiếc vòng trên cổ con đừng sợ ". Thúy ngập ngừng nhưng vẫn nhận lời. Cô quay trở lại bệnh viện xin làm việc và dĩ nhiên cô đc nhận ngay. Ông viện trưởng yêu cầu sáng hôm sau cô đi làm luôn vì bệnh viện đang rất thiếu người

Bệnh Viện Ma - P3Cả 1 đêm nữa cô thức trắng, đầu óc cứ rối lên , nếu mọi chuyện cưa như z chắc cô sẽ phát điên lên mất. Thúy quyết tâm tìm ra sự thật đằng sau tấm bi kịch mà cô đang phải chịu đựng mỗi ngày. Sáng hôm sau , cô tới làm ở bệnh viện. Vào đến căn phòng lm việc của mk. Cô có cảm giác lạnh sống lưng. Căn phòng rất tối nên lúc nào cũng phải bật đèn vì khuất ánh sáng mặt trời. Cả 1 cái bệnh viện nhưng không có mấy bệnh nhân nên thúy cũng k cần đi lại nhiều. Cô ngồi làm việc và ngủ thiêt đi từ bao giờ. Bỗng 1 cô y tá bước vào nói" Bác sĩ có bệnh nhân phòng A3 vừa qua đời, bác sĩ xuống làm thủ tục". Giọng nói cô y tá k to nhưng rât vọng. Nghe giọng nói lạnh ngắt đó Thúy bừng tỉnh nhìn cô y tâ, mặt cô ta trắng bêch nhợt nhạt. Đôi mắt thâm đen và k hề động đậy hay chỉ là chớp mắt khi nói chuyện với cô. Đang kệt mỏi lên Thúy cũng k chú ý nhiều nữa mà chỉ noi" em xuống trc đi, chị xuống ngay". Thế mà lúc ngoảnh đầu ra cô ta đã đi từ bao giờ. Giường như cô y tá đó không hề mở cửa bước ra mà biến mất trong tích tắc vậy. Thúy cầm quyển sổ bước ra ngoài. Cô lò mò xuống phòng A3. Bệnh nhâ đc phủ 1 lớp vải trắng tức là đã chết. Cô ghi chép 1 lúc rồi định quay đi thì thấy 1 bệnh nhân khác cũng z. Thúy kéo khăn xuống thì cô mới giật mk lùi lại đó là cô y tá vừa rôi đây mà.
Tags: no keyword

Bệnh Viện Ma - P2

Detail
Quay trở về phòng bảo vệ, Thúy ngồi bất động như cái xác không hồn. Anh bảo vệ cũng hiểu ra sự việc đến hỏi khẽ " thế có thật viện trưởng kêu cô làm ở phòng đó k? " . Thúy quay đầu run rẩy ns' Dạ, k sai đâu , bà ấy kêu em trông coi phòng 5 dãy nhà B " anh bảo vệ ngạc nhiên hỏi lại" cái j? Bà ấy là sao. Viện trưởng là đàn ông mà" . Nge vậy thúy càng thêm phần kinh hãi. Cô k hiểu truyện j đang sảy ra vs mk mấy ngày vừa qua. Và cũng luôn tự hỏi tại s mk phải chịu những điều như vậy.

Từ bệnh viện ra về, Thúy thờ thẫn lững chững đi như kẻ vô hồn thì bỗng cô nghe thấy tiếng van xin của 1 ng ăn mày bên đường. Nhìn cụ đói rách luộm thuộm, khuôn mặt nhem nhuốc khiến cô k thể bước chân đi tiếp đc. Cô đến rút ra 1 tờ tiền 50k đưa cho cụ và nhẹ nhàng ns" trời sắp mưa r, cụ đừng ngồi đây nữa.." r khi chuẩn bị đứng lên ra về thì ông cụ ăn mày ns" chúng sẽ k để cháu sống yên đâu" . Thúy lớ ngớ nhìn ông cụ nhưng cũng chưa biết nên chả lời ra sao thì ông cụ lại ns" bọn chúng chết oan , bọn chúng k siêu thoát nên tìm ng đeo bám , hại ng ta. Cháu hãy đeo cái này bên người nên nhớ đừng bao giờ tháo ra" Thúy cầm lấy chiếc vòng đc gấp thành hình tam giác lm từ chính tờ tiền 50k của cô. Có chiếc vòng dù bán tín bán nghi nhưng cô vẫn thấy yên tâm hơn.



Tối hôm đó tầm 22h30' Thúy nhận đc tin nhắn từ Huy- ng yêu cô. Huy hẹn gặp Thúy ở công viên như mọi lần. Miễn cưỡng bước đi vì Thúy k muốn gặp Huy luc này. Vì bây giờ Thúy đang rất rối trí. Cô chỉ muốn yên tĩnh 1 mk. Nhưng vì Huy là 1 gã lẻo mép nên cô k s từ chối đc. Đến công viên 2 người ns chuyện rất bình thường chỉ có vẻ Huy ít ns hơn mọi lần và liên tục gợi chuyện những ngày mới qua để Thúy kể những chuyện kì lạ kia mặc dù cô k hề muốn nghĩ laih. Nghe xong Huy chủ động giới thiệu 1 ông chú là thầy bùa sẽ giúp thúy trừ hết lũ ma quỷ đeo bám cô gần đây. Nửa ngờ , nửa tin nhưng Thúy vẫn đi theo Huy tới 1 cái miếu xung quay chỉ có 1 ánh sáng màu đỏ, cờ lọng cắm khắp nơi cùng những dòng chữ hán cheo xung quanh nhìn rất thần bí. Khi chuẩn bị bước vào trong thì lá bùa trên cổ cô bỗng phát sáng dội vào khu miếu 1 ánh sáng màu vàng, Thúy giật mk lùi lại hoảng hốt khi cái miếu vừa nãy bây giờ chỉ là 1 cái nhà ngói đổ lát. Và Huy biến mất khi cái vòng lóe nên để lại cô 1 mk trong màn đêm đặc quánh. Thúy mò mẫm ra đường lớn, bắt xe và đi thật nhanh về nhà.
Tối đó cô k s ngủ đc. Sáng hôm sau nhìn mặt cô xanh sao đôi mắt thâm lại vì thiếu ngủ. Và r khi bố mẹ cô báo tin Huy bị tai nạn đã chết từ sáng hôm qua r" Thúy rật mk , hoảng hốt ngất lịm đi...
Tags: no keyword

Bệnh Viện Ma - P1

Detail
Thúy là 1 y tá mới ra trường . 1 công việc là điều cô rất cần bây giờ. Chạy vạy khắp nơi xin việc ở các bệnh viện lớn nhỏ nhưng kết quả không khiến cô khỏi thất vọng. Rồi 1 hôm thúy có qua 1 bệnh viện, chính xác là 1 bệnh viện cũ. Nhìn những bức tường phủ toàn rêu, cổ kính cho thấy bệnh viện xây dựng từ rất lâu r, nhưng điều quan trọng vs cô bây giờ là 1 công việc, nên k ngần ngại. Cô gái trẻ bước nhanh vào trong. Qua cổng bệnh viện anh bảo vệ cất tiếng hỏi" cô có việc j?" Thúy trả lời" k biết viện mk có cần thêm y tá k anh? " . Ng bảo vệ chỉ tay vào trong bệnh viện và nói" cô tới phòng viện trưởng, nghe nói viện đang thiếu ng, cô tới đó đi"

Thúy cảm ơn và vui mừng bước vào. Qua cánh cửa 1 làn khí lạnh toát thoáng qua khiến cô rùng mình. Nhìn quanh bệnh viện sao vắng quá, cả bác sĩ và bệnh nhân lác đác có mấy ng. Ai lấy đều giữ bộ mặt ảm đạm u sầu. Cô bước vào đây gần 10' r mà dường như k ai phát hiện ra vậy, đều lững lờ qua lại. Cô tìm tới phòng viện trưởng. Hít 1 hơi thật sâu như để lấy can đảm và gõ cửa bước vào. Ngạc nhiên là chỉ sau vài lời chào hỏi mở đầu thúy đã đc nhận ngay. Viện trưởng là 1 bác sĩ nữ tuổi trạc 40. Và viện trưởng cũng dặn sáng mai thúy hãy đi làm luôn. Cô có nhiệm vụ chăm sóc cho các bênh nhân phòng 5 dẫy nhà B. Cô vui mừng ra về...



Sáng mai thúy đi làm, ngày đầu tiên lên cô đi thật sớm. Mới mờ sáng cô đã ở bệnh viện. Cô đi tới dẫy nhà B và mò phòng số 5. Chật vật mãi nhưng cô vẫn ko thể nào tìm đc. Cái bệnh viện lạ quá phòng số 1,2,3,4,6 có mà k tìm đc phòng số 5. Đang hoang mang thì cô gặp 1 y tá khác tên Liêm. Cô y tá này rất trẻ và đẹp. 2 ng làm quen thì thúy mới biết Liêm cũng là y tá trông coi phòng 5. Rồi Liêm đưa Thúy tới phòng số 5. 2 ng nói chuyện rất hợp. Tan ca còn rủ nhau đi ăn, trò truyện vui vẻ. Đi làm đc vài ngày thì Thúy mới phát hiện điều kì lạ. Các bệnh nhân phòng này đều rất trẻ hơn nữa bị thương cũng nhẹ. Nhưng tuyệt nhiên chưa từng thấy họ mở mồm nói chuyện vao giờ.

Cả ngày chỉ lẳng lặng ngồi im lìm , bất động. Mà căn phòng luôn có vẻ lành lạnh, rợn rợn kiểu j la lắm. Cả 1 bệnh viện mà chả có mấy ng. Nguyên cái dẫn nhà B này mà chỉ có phòng B5 là có bệnh nhân thôi. Còn mấy phòng còn lại đều bỏ trống. Đồng nghiệp thì quen biết mỗi Liêm. Mặc dù cảm thấy lạ nhưng Thúy vẫn k lấy làm thắc mắc cho tới sáng hôm ấy. Khi vừa qua cổng thì anh bảo vệ cất tiếng hỏi" cô là ai đấy, có việc j hả?" Nhìn anh bảo vệ thúy chả lời" anh là bảo vệ mới hả? E là y tá bệnh viện này".
Ng bảo vệ cười đáp" cô đùa tôi rồi, tôi làm ở đây 30 năm r chứ mới j, bác sĩ , y tá ở đây có mấy ng chẳng lẽ tôi lại k biết" Thúy ngạc nhiên ns " k đúng, mấy hôm trc còn chỉ e vào phòng viện trưởng xin việc mà" anh bảo vệ mặt hơi tái chả lời" xin lỗi cô, nhưng thật sự tôi là bảo vệ duy nhất ở đây đã lâu lắm r. Mấy hôm trc tôi nghỉ bệnh k đi làm đc, có lẽ cô mới đến nên tôi k biết, cô quen đồng nghiệp nào k?" Thúy đáp ngay " e quen chị Liêm,y tá phòng B5. Bọn e cùng phòng mà". Ng bảo vệ nghe z rật mk làm rơi cả tập vé xe trên tay, miệng lắp bắp" cô... cô ns j lạ vậy, bệnh viện này làm j có phòng B5, mà y tá Liêm...y tá Liêm..." thúy chả lời " k thể nào, mấy hôm nay e vẫn làm ở đó mà...
Chị Liêm làm sao ak?" Anh bảo vệ luống cuống vơ chai nước uống và hít 1 hơi thật sâu rồi đáp" độ 10 năm trc bệnh viện có hỏa hoạn , toàn bộ bênh nhân và y tá phòng B5 đều chết cả trong đó có Y tá Liêm . Từ đó phòng B5 bị đóng cửa , toàn bộ dãy nhà B vốn k hề có ng" Thúy sợ hãi mặt tái ngắt cắt như k còn 1 dọt máu. Cô chả lời" anh đi cùng e, k thể nào, k thể vô lí như z, mấy hôm nay e vẫn làm ở đó , e còn nc vs chị Liêm tối qua mà bây giờ anh lại nói k có ng là s? Vừa nói Thúy vừa kéo anh bảo vệ qua dãy nhà B, bc tới và mở bung cánh cửa thì thúy mới giật mk. Sững ng ra như chết đứng. Căn phòng đổ lát, màng nhện vây quanh, bụi bám dày cả tấc. Đây rõ ràng là căn phòng đã rất lâu k có ng ở...
Tags: no keyword

Cây Dừa Sau Sàn Nước

Detail

Vào thời gian ngoại mình chuyển nhà từ Bến Tre lên Tây Ninh sinh sống cho đến ngày hôm nay, mình cũng được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Tây Ninh này. Vào cái thời gian năm 1995-1997, cái thời gian con người sống vẫn còn khó khăn, trẻ con thì giải trí bằng những thứ mà chúng nó tìm tòi tạo ra như là chơi ô ăn quan, nhảy dây, trốn tìm, bắn bi, lò cò, đá thun… chính vào thời gian đó sau nhà mình chính xác là ngây cái sàn nước (quê mình gọi là cái sàn nước không biết quê các bạn gọi như thế nào, đó là nơi để mấy cái lu đựng nước, nơi để giật đồ, vo gạo, nấu cơm…) có một cây dừa. Không biết là do ai trồng hay tự nhiên nó mọc ở đây. Lúc này nó cao khoảng chừng 2-3 met gì đó. Chỉ cần đứng trên ghế là có thể bẻ trái được rồi. Nhà mình và nhà ngoại sát bên lúc đó nghèo không có tiền cất nhà nên xài chung một vách, bước qua một bước là tới rồi. Vào một ngày mình chưa đi học mới có 5-6 tuổi gì thôi, thì mình đi chơi với lũ trẻ trong xóm. Buổi trưa đó, ông năm (là em của bà ngoại mình khoảng 50 tuổi) có ghé nhà thăm ngoại và bước xuống sau nhà, khi nhìn thấy cây dừa lá xum xuê, thì ông năm mới xin ngoại vài tàu lá dừa để về vuốt ra làm chổi bán (nghề của ông năm là làm chổi dừa mà). Sau khi được ngoại đồng ý thì ông năm lấy cái ghế đứng lên dùng cây rựa làm 2 nhát là rớt 1 tàu dừa xuống đất. Khi chặt được 2 tàu dừa đến tàu thứ 3 thì ông buông tay làm chiếc rựa rơi cấm xuống đất, mặt mày ông không còn miếng máu, xanh như tàu lá chuối, tay chân bủn rủn. Phải nói là ông lết xuống ghé ngối bệt tựa đầu vào góc dừa rồi lấy hơi lên, thở hổn hển như lính bại trận. Lúc ngoại trong nhà bước ra thấy vậy ngoại nghĩ (với một người lao động tay chân quanh năm như ông thì chặt luôn cây dừa còn được nói gì chặt mấy tàu dừa) có chuyện gì lạ nên ngoại chạy lại rồi dìu ông vào nhà, mồ hôi ông đỗ ra như tấm sông mới lên. Sau một hồi xoa dầu, bóp tay bóp chân, cho ông uống chút trà nóng thì ông đỡ hơn nhiều, da không còn xanh xao nữa. Ông năm mới kể lại cho ngoại nghe khi ông chặt tàu thứ 2 xong thì ông nhìn lên ngọn dừa thấy có 2 đứa con nít (bé gái) nhìn ông, 2 đứa con nít da mặt xanh xao nhợt nhạt lạ thường. Một đứa nhìn ông cười đưa tay vẫy vẫy chào ông, một đứa há miệng cắn chặt 2 hàm răng lại có vẻ tức giận lắm. Ông mới biết là mình thấy thứ gì rồi. Ông không làm chủ được bản thân, ông cố hết sức lết xuống góc dừa rồi nằm đó. Ngoại mình đã đoán biết có thể ông bị như vậy chứ không phải là bị trúng gió. Ngoại nói thôi mày nằm đây nghĩ đi, tao chặt cho vài tàu nữa rồi chút mang ra xe mày về, nói xong ngoại đốt cây nhang ra ngoài cây dừa miệng khấn khấn gì đó rồi cắm xuống góc. Ngoại bước lên ghé chặt thêm cho ông vài tàu nữa nhưng lúc này thì không có chuyện gì xẩy ra. Sau khi ông năm mình lấy lại sức thì ra xe về. Qua vài tuần sau thì mình được ngoại kể cho nghe câu chuyện ông năm gặp ma trên cây dừa sau nhà. Nghe xong mình mới hỏi ngoại sao con ra cây dừa hoài mà không thấy 2 đứa con nít đó. Ngoại nói là người trong nhà mình không ai thấy được đâu. Ngoại nói 2 đứa đó không có trêu người trong nhà, nó mà trêu chọc ai ngoại xử nó liền, nó chết ở đây lúc chạy giặc Pon Pot. Lúc đó mình cũng ngây ngô cho rằng ngoại mình quyền lực đầy mình nhưng sau này mình mới biết ngoại rằm nào cũng đốt nhang, cúng cho 2 đứa đó. Đêm nào khó ngủ thì ngoại nằm võng sau nhà đọc kinh (ngoại là người có theo đạo mà). Thời gian trôi qua dần, cũng được vài năm sau khi nhà mình ăn nên làm ra, mảnh đất sau nhà phóng rộng thêm để xây nhà thì cây dừa cũng được chặt đi. Trước khi chặt cây dừa ngoại có đọc một bài kinh, cúng một mâm bánh trái tiền vàng mã cho hai đứa con nít đó. Rồi mọi chuyện cũng êm xui như không có gì xẩy ra.

Bà Lão Điên

Detail

Câu truyện hồi nhỏ của tôi. Bà Điên bị tâm thần suốt ngày đi lung ta lung tung khắp xóm trêu người tối thì ngủ bờ ngủ bụi ai cho gì ăn lấy, không ai biết bà ý từ đâu đến, nghe đồn bà già này bên thượng miên qua vì da bả đen lắm lưng thì gù và mặc đồ có hoa văn rất kì lạ.
Hồi đấy tôi rất sợ bà, nhưng tánh bả ấy lại khoái trêu người nhất là con nít, mỗi lần thấy tôi là bả nhéo má kéo áo rồi cười hề hề, mình phải đứng nép vào mẹ mình mà bả vẫn chọc mình đến phát khóc được. Nhưng bà rất hiền ko ăn cắp của ai cái gì bao giờ nên mn cũng quý hay cho bả đồ ăn khi thì cái bánh lá chuối, khi thì nắm xôi nếp thơm. Vào một ngày tháng 7 mưa ngâu nông thôn trời mưa thì đóng cửa ngủ không thì làm mấy việc vặt, người ta không thấy bà đến xin ăn nữa hôm sau có người phát hiện bà chết trong cái chòi vịt hoang. Chết đã lâu khoảng 2 ngày. Người bả tanh lắm, tanh ngòm như cá chết vậy. Người ta chôn nhanh bà ý mà không tắm rửa hay thay quần áo mới gì hết, chỉ quấn trong cái lá chiếu thôi. Người ta ko chôn ở nghĩa địa vì quá xa ko tiện mà chôn bà ở cuối làng gần đường vì chỗ ấy có mảnh đất trống ko chủ. Người ta cuốn bà trong lá chiếu rồi bỏ lên võng kiệu ra cuối làng. Cái võng lắc lư đung đưa để lộ đầu ra ngoài tóc bết lại da tái nhợt xám ngắt môi khô bợt 2 mắt chưa nhắm hết, tôi vô tình nhìn thấy mà ám ảnh tới bây giờ.
Tối hôm đấy trời mưa to lắm, mưa như trút nước xuống cái xóm nghèo càng thêm quạnh quẽ. Mưa tạt vào trong nhà ướt không ngủ được cả nhà nhìn nhau dưới ánh đèn giàu hoa kỳ như muốn tắt bất kì lúc nào, không ai nói câu gì, ngoài trời thì cơn mưa vẫn gào thét như khóc.
Sáng hôm sau tôi dậy khá muộn mặt trời đã lên ánh nắng vàng vẽ như mật buổi sáng sớm thật trong lành làm sao, không thèm đánh răng hay rửa mặt tôi chạy ù ra trước nhà cảm nhận không khí man mát dễ chịu trong khi lũ lợn đang kêu réo đòi ăn. Người ta nói nắng sớm thì chiều mưa quả ko sai, nắng ko bao lâu thì mây đen lại kéo đến âm u cả ngày hôm đó ngỡ tưởng một cơn mưa trút nước như hôm qua nhưng trời chỉ kéo mây dở giời chứ ko mưa.
Tối hôm đấy ăn cơm xong đang ngồi học bài ở cái bàn úp vào vách gỗ, trong lúc tâm trí đang lơ lửng suy nghĩ về những gì vừa xảy ra bỗng có ánh chớp loé tôi nhìn thấy rõ có bóng đen gù gù ngoài trời qua khe gỗ, tự trấn an mình tôi nghĩ chỉ là cái cây thôi. Lại cố gắng học bài qua ánh đèn dầu le lói tôi có cảm giác như có cái gì đang đứng ngoài kia nhìn tôi. Ko rõ thật giả thần hồn nát thần tính sợ quá tôi đi ngủ luôn.
Tối hôm đấy ếch nhái kêu inh ỏi nằm sát vách gỗ chùm chăn kín người xong còn nghe thấy tiếng như có cái gì đó cạ vào vách gỗ khoàn khoạt, quá sợ hãi tôi lại ra chỗ bố mẹ đang ngồi uống nước, hôm đó đi ngủ tôi xin nằm ở giữa, ngủ đc nửa đêm tính tôi hồi nhỏ hay đái dầm đái ướt hết cả quần cảm giác ướt át khó chịu và vẫn còn hơi hơi mót đái nữa, tôi cố chìm vào giấc ngủ nhưng cơn sợ hãi làm tôi như càng tỉnh ra. Tôi mở mắt ra định gọi bố dẫn đi đái thì thấy rõ ràng bà già gù lưng mặt xám ngắt đang vén màn nhìn tôi cười, quá hoảng loạn tôi nhắm mắt lại ú ớ hò hét thì bố mẹ tôi cũng dậy xong hỏi chuyện thì bảo do ban ngày tôi đi chơi nên tối mê sảng thôi.
Anh T đi chăn bò chỗ đám cỏ hoang gần mộ bà Đ thì kể lúc trước bò ăn cỏ ngoan ngoãn mà bữa nay cứ hở ra là chạy lung tung mỗi nơi một con. Chiều tối gom bò về bỗng nhiên lũ bò chạy rống về phía trước quay lại thì thấy có bà già tóc tai tễ tuội 2 tay dài lòng thòng ve vẩy, sợ quá anh T chạy thục mạng theo đàn bò mà ngã toạc chân ko biết đau là gì.
Có đêm sấm rền tức trời có người còn nghe có tiếng khóc rên sướt mướt ai oán ở chỗ cái chòi vịt hoang, biết là gì nên chẳng ai dám lại xem cả.
Tối hôm đó bác P đi soi ếch đi qua cái mương gần chòi vịt thấy con ếch to lắm bắt, trượt con ếch nhảy mất bác P tiếc lắm đi tìm một đoạn tới bụi cỏ tranh tốt ngang bụng thì thấy có bà lão rách rưới đang nhai ngấu nghiến con ếch, bác P bạo gan chửi thì bà ấy ngước bộ mặt bủng beo miệng rộng ngoác biến mất. Bác P về ói mật xanh mật vàng cả tuần không khỏi.
Chị Trân đi bán cá chợ sớm kể đi qua khúc đường giữa xóm chỗ bụi tre gai cứ nghe tiếng ai nói lanh lảnh mà the the “con kia cho tao con cá” ngó qua không thấy ai chị sợ quá vứt đại con cá rồi chạy đi.
Quay lại truyện bác P sau đó mời thầy về xem thầy nói có con ma đói mới chết hồi trẻ làm nhiều việc ác âm khí nặng ko siêu thoát được ko trị kịp khéo thành quỷ thì nguy to. Người ta kể chuyện bà Đ chết xong chôn ở cuối làng, ông thầy im lặng một hồi lâu rồi bảo bây giờ phải đào lên mang ra nghĩa địa chôn rồi ổng trấn yểm quên đường về xong thì tính tiếp, mọi người nhìn nhau ngán ngẩm thì ông thầy nói chỉ có duy nhất cách đó để lâu đến ta cũng chịu thua nên nếu tốt nhất sáng sớm mai ta tiến hành kẻo để 5 ngày nữa là rằm tháng 7 mọi việc chẳng lành.
Đêm hôm ấy nhà nào cũng đóng cửa then gài ngủ sớm không ai dám đi ra đường. Tối đó anh K đi làm phụ hồ làng bên về muộn trời đã quá nhá nhem tối chạy xe đạp đến khúc đường hai bên rậm cỏ hôi thì thấy có bóng người lưng cong gù hai tay thì lòng thòng gần chạm đất đi ở đằng trước đường xấu anh cũng đạp xe nhanh mà không thể đuổi kịp xong đến khúc cua thì mất, anh K vẫn chạy tiếp được một đoạn ngoái đầu lạ xem thì xa xa còn thấy bả đu đưa trên ngọn tre nhìn theo cười ma quái.
Sáng sớm hôm sau lúc mặt trời đang còn say giấc nồng sau bờ cỏ hoa đót, có một ông thầy xuất hiện cùng với một số người vác theo một cỗ quan tài, họ như những cái bóng đen đi lặng lẽ như ăn trộm đi rất nhanh tiến thẳng ra cuối làng, một số người hiếu kì biết chuyện cũng ra nhập bọn đi cùng, không khí se lạnh của sương đêm mà ai cũng khẽ rùng mình run bần bật đi nép sau ông thầy.
Mình nghe kể sáng đó mọi người tới cái mộ ông thầy đốt bó nhang lớn khấn rồi đào phát xẻng đầu tiên rồi mn đào theo, đào chưa tới lớp chiếu mà cái mùi tởm lợm bốc lên khiến ai cũng phải chạy ra chỗ khác có người còn nôn ra tại chỗ. Chỉ có mình ông thầy tiếp tục đào khói nhang bay nghi ngút mà vẫn không át được mùi tử khí nặng nề nhìn mặt ai cũng xanh như đít nhái hiện rõ vẻ sợ hãi.
Đào tới lớp chiếu thầy đốt một nắm giấy ko rõ là bùa hay tiền rồi vứt xuống huyệt rồi kêu mọi người lại kéo xác bả lên. Bốn người cầm bốn góc kéo lên do ai cũng sợ ko dám cầm chặt thế nào cái xác bà lão Đ lại rớt trở lại huyệt cái chiếu cói dinh dính thứ nước quẹo như đường mật nhỏ từng dọt bị vứt qua một bên, lúc này người ta nhìn rõ cái thứ đang phân huỷ trương lên bốc mùi như cóc chết bụng to phình da tím lịm, kinh hoàng nhất vẫn là cái mặt to bành bành bị vùi dưới đất biến dạng trông kinh dị vô cùng. Mọi người đang còn kinh hãi thì ông thầy lấy trong túi ra cái bọc li nông bảo mn bọc xác lại rồi mang lên. Cuối cùng cũng mang được cái xác lên đặt gọn trong quan tài. Ông thầy đốt một lá bùa trấn yểm cùng lá chiếu xuống huyệt rồi lấp lại. Mọi người lại lặng lẽ khiêng quan tài đi, đi trước là ông thầy tay cầm bó nhang khói bay nghi ngút…

Cái Giếng Làng

Detail

Câu truyện này là câu truyện từng có thật với những ng già ở làng tôi đc bà tôi kể lại, với thế hệ chúng tôi thì nó ko có thật nữa kể ra đây coi như 1 truyện tâm linh thôi nhé.
Làng tôi là 1 ngôi làng lớn thuộc tỉnh Hưng Yên, gồm 5 xóm mà hợp thành. Năm bà 14 tuổi khi đang đi làm đồng thì bà đc các cụ trong nhà gọi về để bàn chuyện lấy chồng vs gia đình trong làng, ông tôi kém bà 2 tuổi, rồi hôn lễ diễn ra vào cái tuổi đấy bà tôi vẫn bảo là gọi ông tôi là mày vs tao, hằng ngày ông bà vẫn đùa nghịch như trẻ con đêm cũng ngủ vs nhau, 1 tối ông đi đánh cá vs lũ trẻ cùng tuổi ông, bà thì chơi với tụi trẻ xóm bên khi đã muộn trời bà vội vã trở về, lúc băng qua cánh đồng bà thấy có 1 con trâu rất to đang đầm ngoài ruộng lúa tiếng thở của nó phì phò bà nghĩ thể nào mai cũng có ng đến bắt đền, nhưng sáng đi lm đồng thì cái ruộng đó vẫn nguyên lúa vẫn tốt và ko bị gì, bà hỏi thì mẹ bà nói thế là con gặp ma trâu rồi, xóm đấy nuôi rất nhiều trâu mà toàn trâu đực nên đến mùa chúng đánh nhau chết rất nhiều nhưng ma trâu thường ko hại ng.
Bà kể ma thì bà gặp nhiều nhưng ma trâu là ma chân thực và hiền lành nhất, rồi đến năm 18 tuổi bà có bầu sắp đến ngày đẻ bà vẫn phải đi làm, hôm đó lúc tối mịt rồi gia đình chưa thấy bà về liền đi tìm ngoài ruộng thấy bà đang đau đẻ ngoài đấy, liền dìu vào chiếc chõng tre của gia đình dựng để ở lại trông hoa màu rồi bà đẻ luôn ngoài đấy, tối mẹ của bà biết tin thì đã 1-2h sáng rồi thời đó tin tức ko nhanh như alo bây giờ đâu, thế là cụ chuẩn bị giấy áo tã sữa đi thăm con gái, đến nơi thì họ nội nhà mình về để cụ vs bà ở lại chăm nhau đến khoảng 3h sáng thì bà thấy có 1 con chó trắng mắt đỏ từ bãi tha ma gần bên chạy đến mà nó cứ chạy quanh khu vực bà và nó thở hồng hộc, bác mình tự dưng khóc thét lên bà còn yếu rất sợ ôm chặt lấy con khóc. Cụ thì biết gặp ma rồi cụ mới dậy rút cọc màn đái lên rồi bảo ma quỷ mà động đến con cháu tao thì tao đâm chết con chó, thấy vậy nó đứng bất động nhìn cụ 1 lát rồi quay đầu về bãi tha ma rồi biến mất. Sau này bác mình cũng rất khó nuôi cụ mình bảo nó là giống chó dân gian hay gọi là chó lửa hay bới xác trẻ con chết ăn thời xưa hay chôn tạm bợ, loại chó này sống lâu thành tinh ngày rúc vào các bụi cây ko ra nắng, mắt thì đỏ như máu, người mà để nó liếm vào thì lở loét mà chết còn trẻ con mà bị nó thăm thì khó nuôi phải có đồng đen chỉ cần cầm đồng đen 1 lần là khỏi nhưng thời ấy lấy đâu ra đồng đen, mãi đến năm bác 14 tuổi khi chùa làng mình đc xây sư thầy có đc thỉnh 1 tượng thích ca bằng đồng đen cỡ bàn tay về để trấn chùa thì bác mình ms ít ốm đau đi chứ trc đấy bác mình gày gò hen xuyễn rồi sài giật bà nói mấy cụ trong làng bảo vs bà bác mình ko qua khỏi 10 tuổi.
Thế rồi sau đó bác mình khỏe mạnh trông thấy, cũng thuộc hàng trai tráng trong làng. Bà nói xã hội giờ phát triển có bóng điện quạt chứ trc tối trời là đầy đom đóm có những khối cầu sáng to cỡ cái ca mà ng ta ko biết là đom đóm hay ma trơi, hay tinh vân vẫn thường xuất hiện trên những bụi tre. Rồi cái đợt xây nhà văn hóa năm 88 lúc đó bố mẹ mình lấy nhau rồi. Bà bảo ng ta xây nhà văn hóa gần cái giếng làng rồi làm sân thế là lấp giếng lại vì năm 88 gần vài nhà lại có nhà co giếng khoan rồi mà bơm tay rồi ý ko phải đi gánh nước xa nữa nên giếng đấy ko ai dùng, hậu quả khi lấp giếng mấy nhà bên cạnh chó cứ lăn quay ra sùi bọt mép mà chết, tất cả mọi ng cũng đang biết là có điềm nhưng thời đấy vẫn còn tư tưởng bao cấp nên mọi ng không dám làm trái chính quyền, truyện ko dừng lại ở lũ chó sau khi lấp giếng đc 1 ngày ng đầu tiên ra đi là 1 ông thợ xây trong làng chết lúc đêm ko ai biết, khi biết truyện ng dân họp nhau để mời thầy về giúp nhưng chưa kịp mời vừa hạ huyệt ng thứ nhất xong thì ng thứ 2 lại ra đi lần này là 1 anh thanh niên đang lợp ngói ko hiểu sao ngã xuống chết mà nhà hồi xưa thì thấp ko ấy mà, rồi cứ vậy đưa ng này xong thì ng tiếp theo ngã xuống, thầy chùa xuống rồi nhưng lắc đầu quầy quậy chùa ms làm chưa có linh khí ko can thiệp đc, thấy thầy bảo những ng chết chắc sẽ đa số là ng có tham gia xây dựng và lấp giếng, thầy bảo vs dân làng ko mau bới lại giếng lên làng này sẽ bệnh chết 1/3 và 2 hôm nữa là hết ng chết thôi.
Mà tính đến lúc đó là 12 ng rồi vậy còn 2 ng nữa, bà bảo ng cuối cùng ko như những ng trc, những ng kia thì cứ đưa đám này xong thì sẽ chết nối dây nhưng ông này thì ko chết mà cứ nằm nhắm mắt ú ớ gần 1 tuần có ông thầy ở làng bên nghe đồn ông bảo ng chăn trâu làng mình là về lấy nước ở dưới giếng cho ông ý uống ms chết đc, ng nhà làm theo thì quả thật như vậy, rồi làng mình qua rước ô thày làng bên về, ông bảo giếng của các cụ dưới luôn có 1 phiến đá để dưới đó để trấn yểm nên nước lúc nào cũng trong và ko đứa nào hạ đc độc vào đấy, làng này lại đào giếng vào long mạch trấn yểm vô cùng khó mà các cụ lm đc hèn gì làng to lại giàu nhưng các ông lại phạm phải điều cấm làm vỡ đá yểm nên bị phạt, tôi qua đây giờ chẳng giúp đc gì, chỉ qua để an đất cho đỡ nghiệp số thôi. Rồi thầy xin 1 con trâu 1 con ngỗng xôi gạo, bà bảo ô này lấy dây buộc con ngỗng dắt quanh giếng 3 vòng rồi dắt ra bãi tha ma vừa đến cổng ông lấy dao ra chặt bay đầu ngỗng, mọi ng làm theo lời ông lập đàn cúng rồi mọi truyện ko còn nữa, hiện giờ khi mình lớn lên chỉ còn 1 số ít truyện xảy ra có vẻ kỳ bí thôi. Nhà mình có bà bác trc làm trong UBND, bác cũng xác nhận cho mình đúng là trong danh sách báo tử đúng có 1 trang ghi tên nối tiếp nhau ngày cũng nối nhau. Mình thì ko tin lắm nhưng từ bé bố mẹ mình đã ko cho mình qua xóm đó chơi đi học thêm nhà cô giáo ở xóm đấy thì ngày nào cô cũng dặn các e ko đc ra đấy chơi nếu cô biết là đuổi học, rồi nhà văn hóa còn đó rõ ràng nhà đc xây theo hướng đông nam có tường bao rộng trc cửa nhưng sân lại làm về sau nhà phía trc thì bỏ vẫn còn tồn tại những chứng cớ rõ ràng đã đc xây dựng tường móng nhưng phải bỏ và xây chỗ khác một cách bất hợp lý.

Đình Làng

Detail
Em năm nay 24 dân miền Trung, nhân ngày cuối lên văn phòng không có việc gõ chơi vài chuyện về đình làng em cho ace đọc chơi.
Quê có một cái đình từ lâu lắm rồi, những năm một nghìn chín trăm lâu lắc. Trải qua bao thăng trầm biến cố nó từng xảy ra nhiều trận giao tranh và cũng là nơi chôn cất tử sĩ sĩ thời Mỹ Ngụy. Bom đạn tàn phá nên đình chỉ còn mỗi cái cổng, tấm bình phong và vài tượng đá, còn phần nhà đều tan nát hết. Đến năm 1973 khi giao tranh không còn diễn ra ở khu vực này nữa người ta xây chỗ này thành trường tiểu học và là mở đầu nhiều chuyện ly kỳ, em xin kể các chuyện xảy ra theo trình tự thời gian:
Lúc khởi công xây trường người ta tính đập hết cả cái cổng đình với mấy bức tượng còn xót lại luôn. Có ông trong làng (thực chất ở em không có làng mà có thôn thôi) gan lắm xung phong ra triệt hạ mấy cái di tích. Ổng đập xong tượng mãng xà (cao 2m5) thì tối về ốm liệt giường ngay, người nhà cúng xin tha tội mãi không khỏi, khoảng gần tháng thì chết. Người ta sợ quá nên không dám đập nữa, khoanh vùng xây trường không phạm vào mấy di tích.
Giai đoạn sau giải phóng, trường đình là nơi họp ban đêm của thôn, em nghe kể lại là họp hợp tác xã gì đó, tuần nào cũng 2-3 buổi. Có một hôm nội em đi họp, thường thì 7h nhưng hôm nay họp sớm khoảng nửa tiếng. Nội em đi gần trường thì thấy mọi người đã đến họp nêu ý kiến ồn ào rồi, lo bị trễ bị phạt nên nội chạy nhanh vào. Nhưng vừa qua cổng trường mọi thứ yên lặng như tờ, những bóng người tiếng nói, ánh đèn không thấy đâu mà thay bằng màn đêm tĩnh lặng gai người. Nội sợ quá chạy ngược ra lại ngoài lộ thì gặp ông trưởng thôn lững thững đi vào. Ổng mới bảo “thím làm gì ngoài đó thế, tới 7h mới họp, qua có nói người ta thông báo rồi mà”. Thế là biết ma nhát.
Trường có cái tượng cọp đá gần cổng đình (Có cái trụ cao cỡ 2m rồi có con cọp lớn ngồi trên, to giống thật chứ không phải mấy con be bé đặt ngoài mồ mả nhé). Có lần bạn em (năm đó lớp 5) tè vào tượng. Thế là hôm sau nó ốm nghỉ đến hơn cả tuần lễ mới đi học lại. Lên hỏi nó bệnh cảm hay gì thì nó nói bị sưng con cu, bố mẹ nó cúng khấn gì đó mới khỏi đi học được. Cả bọn bắt vạch ra xem thì thằng nào cũng thấy hổ thẹn, mới tí tuổi mà khẩu pháo to lớn bá đạo. Đùa chứ nó sưng nhìn thảm lắm, to đùng. Thế là từ đợt đó cấm có đứa nào dám béng mảng lại đó nữa.
Có chuyện này mới rùng rợn. Ở trường có 1 gia đình nghèo ở đó làm cai. Nhà này nghèo xin mảnh đất khuôn viên phía sau trường ở rồi bán bánh kẹo cho học sinh kiếm thu nhập với dọn quét trường mỗi tháng 200-300k gì đó. Nhà này nghèo cất được 2 nhà tranh vách đất kế nhau, 1 cho bà mẹ già hơn 70 tuổi ở với con út, 1 cho gia đình ông con trai lớn. Ông con trai lớn là thầu xây dựng (nhỏ thôi, xây chuồng heo, nhà cấp 4, mồ mả,...) nên hay nhậu về khuya toàn 1-2h sáng mới về. Một đêm kia, trúng ngày rằm, ổng uống say rồi đi lếch thếch vào sân trường về nhà. Bỗng nhiên ổng nghe có tiếng gầm gừ kỳ lạ sau lưng, không phải tiếng chó mèo. Ổng mới quay lại thì hỡi ôi! Dưới ánh trăng mờ ảo, con cọp đá đã nhảy xuống từ lúc nào đang gầm gừ đi qua đi lại nhìn ổng chằm chằm bằng cặp mắt đỏ như 2 hòn than nóng. Bao nhiêu bia rượu tỉnh cả, ổng chạy cắm cổ vào nhà bà mẹ già đóng cửa lại, tiếng con cọp chạy sau lưng rõ mồn một. Bà mẹ già với ông con trai nhỏ tỉnh giấc hỏi “chứ làm gì mà chạy như ma thế”. Ổng mới kêu con cọp nó nhảy xuống. Lúc này mới nghe có tiếng gầm gừ bên ngoài. Bà mẹ vội thắp nhang cắm lên bàn thờ rồi khấn vái xin ông cọp tha tội đứa con không biết phép tắc mạo phạm giờ giấc khuya. Bên ngoài còn nghe tiếng cào vào vách đất. Cả nhà lo sợ mà không biết làm sao. May sao tàn nửa cây nhang thì không nghe gì nữa. Cả nhà ngồi im thêm cả tiếng đồng hồ, thấy yên mới lục tục đi ngủ. Bà già đó là bạn của nội em nên bà ấy kể. Từ hôm đó ông này không bao giờ dám đi qua 12 giờ khuya nữa. Có người còn đồn là mấy con cọp đá này là ác thú bị trời đày phong ấn vào các trụ đá nhưng em chả tin lắm, nhưng mà có thể là thế lực siêu nhiên làm cho con cọp đá sống lại thật.
Có đêm mấy ông thầy (Ông hiệu trưởng, ông thầy thể dục với ông dạy vẽ) ở lại trường để chống lũ. Nửa đêm gió lốc mạnh làm cửa sổ gỗ tung ra (cửa có mấy cái ống song sắt ống tròn cắm dọc). Ông thầy vẽ nằm hướng đầu về phía cửa sổ, ổng ngửa ngược lên thì giật mình vì có “thằng ma” trăng trắng sang sáng không có tóc nhìn vào cười nhăn nhở, hai tay nó thọc vào trong song cửa sổ. Ổng sợ quá trùm mền nằm im. Cả đêm 2 ông kia không biết gì nhưng ổng không ngủ được, ổng cứ nghe giữa tiếng gió rít có tiếng bước chân với tiếng nói, cười khanh khách. Lâu lâu còn nghe kêu “Ê, ê thằng kia, dậy chơi”… Đến lúc mệt quá ngủ lúc nào không hay. Sau đó ổng đòi đổi người, mấy ông kia thấy ổng sợ quá nên miễn bắt canh.

Ba Giờ Sáng

Detail

Chào mọi người. Mọi người chào lại mình cái cho có hứng vào truyện cái nào!
Hầy... Đợi mình châm điếu thuốc rồi kể nào, các bạn có tin trên đời này có ma hay không, có bạn có có bạn lại nghĩ đó là do trí tưởng tượng của con người khi ở hoàn cảnh nào đó khi mà tâm trí ta gọi nó là sợ. Mình lớn lên ở Bình Chánh nhưng mình ở giáp ranh với Long An thôi, chỗ mình ở ngày trước ở cũng ngần 50 hộ, à mà nói chính xác ra thì là 57 hộ do mình hay làm dùm bố mình mấy cái phát mời họp tổ dân phố ấy, nhưng bây giờ chổ này vắng và sợ lắm do người ta quy hoạch hết rồi để xây cao tốc Long Thành gì gì đó, bây giờ chỉ còn tầm 23 hộ thôi, càng vào sâu đổ nát càng hiện rõ. Chuyện cũng chả có gì nghê rợn từ ngày con bồ mình đi làm nhà hàng về toàn 10h-11h, mình cái tính thì lo xa nên toàn chờ nó về tới nhà mới chịu đi ngủ, chuyện cũng không có gì nếu hôm đó nhà không mất wifi nên đành lôi cái võng trong nhà ra sân bà nội nằm để hút wifi ké (tới giờ vẫn sài chùa và nằm ngoài sân ahihi), trước khoảng sân là một không gian rộng và tối om vì nó nằm sát mép đường nên làm mình cứ rờn rợn, các bác nào ở xã cũng biết đường trong xã về đêm cây cối um tùm không đèn nó dị cỡ nào rồi, nhưng vì tình yêu em cân tất các bác ạ. Chiều hôm đó mưa cũng lớn và đến đêm nó vẫn lách tách không chịu dừng, em thì nằm đó lâu lâu lại có gió thổi qua với cái hơi sương đêm làm em dựng cả xương sống, hôm đó em cũng mệt lắm dự là nói nó tối nay em ngủ sớm nhưng mà nghĩ lại không bỏ được em mới xuống bếp pha 3 bịch cà phê để làm 1 ca uống thì bỗng chó khắp xóm em sủa vang rền em cũng thấy hơi sợ sợ rồi nhưng vẫn quyết định là đi mang theo ca cà phê với gói thuốc, em nằm mở coi tiếp One Piece còn dang dở nhưng mà những ngọn gió lâu lại ùa tới kèm theo tiếng hú của gió làm em cứ bồn chồn trong người, rồi cũng 11h30 hai đứa nói chuyện cũng tầm 1h sáng em cúp máy đề về ngủ, một phần nó sợ em lạnh, nhưng mà hôm nay em lại gạt ý định đó vì đang coi tập cao trào cũa One Piece nên em nán lại coi nốt rồi về tầm cũng 2h sáng trời cũng lạnh hơn rất nhiều, em cứ ôm điện thoại cho đến khi em nhìn ra phía đường có ông lão đang đạp xe đạp cứ ngó em chằm chằm rồi cười, em mới lẩm bẩm lẻ nào ông tám chở củi ra ngoài quán sớm vậy mới 2h sáng chả lẽ nào giờ này đã nấu nước lèo, em châm điếu thuốc ngó lại thì không thấy nữa, em cũng bắt đầu lo sợ về thứ mình thấy, em rơi vào cảm giác lo sợ đến mức nhìn con đường tối om mà em sợ không dám chạy về nhà dù nhà em chỉ cách chỉ cách đó 7 căn thôi, em cứ nằm đó với hi vọng ông nội sẽ đi tè khuya để em có thể ngủ nhờ nhà nội, lúc đó em thật sự chỉ muốn đập cửa kêu cứu ông nội mà lại nghĩ nhà nội út mới sinh con nên không dám kêu, em đành cắn răng nằm lại tầm 3h trời bỗng nhiên trở mưa nặng hạt làm mọi thứ nặng nề nay trở nên quá ảm đạm, bỗng trong tiếng mưa là tiếng xe đạp cót két vọng lại chỗ em, chắc chắn không phải ông tám vì ông chỉ chở củi ra rồi ở ngoài quán với bà tám chứ về làm gì mà mưa gió người ta cũng đạp lẹ chứ sao lại đạp chậm rãi như vậy, chợt mình nghe tiếng ai đó rao rõ mồn một "bánh đây bánh bột bánh chuối đây" , mình đảm bảo rằng nghe rất rõ vì tiếng rao chậm rãi và từ từ, ông ấy lại nhìn mình cười lúc ấy mình như chết lặng đi chỉ biết đứng như chết nhìn theo mà nước mắt tuôn ra vì đã sợ đến mức không còn bước nỗi nữa, trời xoẹt gầm thì mọi thứ mình nhìn thấy chỉ là màu đen, bỗng ông nội mở cữa ra đi tiểu thì mình chỉ biết cảm ơn trời vì lúc đó ông nội như cứu tinh của mình, mình mở cửa lao thẳng vào giường ông nội nằm co ro trong đó mà chưa hết bàng hoàng vì nhưng gì đã thấy, mình kể lại cho ông nội nghe, ông nói mình hên vì gặp ông đó hiền chỉ hù mình còn gặp vong khác nó cho ăn bùn ăn đất thì xong. Dù gì giờ trong mùng mình cũng đã đỡ hoảng hơn. Nên tối nay lại ra võng nằm viết cho các bạn xem bây giờ rút kinh ngiệm bỏ trong túi củ tỏi chà bá luôn. Em cày phim tiếp đây , em vốn văn vẻ như lờ nên các bác đừng chê! 

Sự Ra Đi Của Cậu Sáu

Detail

Ngày mẹ mình còn nhỏ, lúc ấy mẹ tầm 8 hay 9 tuổi. Mẹ là con thứ Tư, cậu Hai thì hơn mẹ 5 tuổi. Cậu Ba thì mất khi còn là bào thai. Cậu Năm thì nhỏ hơn mẹ 3 tuổi. Cậu Sáu lúc ấy thì mới hơn 1 tuổi nhưng cậu đẹp lắm. Trong số anh em trong nhà thì mẹ thích chơi với cậu Sáu nhất. Mẹ có nhiệm vụ là trông coi cậu Sáu mỗi khi ông bà đi làm. Mỗi khi học bài mẹ thường học thuộc lòng và viết lên đất, mẹ viết tới đâu thì cậu Sáu ngồi lê đít quần xoá chữ đến đó. Hai chị em cứ như vậy buồn cười. Một hôm nọ mẹ bế cậu sang nhà hàng xóm chơi, ai thấy cậu cũng cưng thay nhau hôn hít rồi cho quà. Nhưng mà ông bà ngày xưa bảo con nít đẹp quá thì thường chết yểu, cậu Sáu mình cũng không tránh khỏi. Một người hàng xóm cho cậu quả xoài chín cây rồi cậu ngồi ăn, lúc đó mẹ mình mãi chơi lò cò với bạn. Khi bế cậu về nhà thì cậu tiêu chảy liên tục. Bà ngoại đi chợ về thì mẹ mới báo với bà ngoại. Ngoại tức tốc bế cậu Sáu cuốc bộ tới bệnh viện. Hồi ấy thì chỉ đi bộ dù từ nhà đến bệnh viện xa cả chục cây số. Ngoại dặn cậu Hai đi gọi ông ngoại về đến bệnh viện gấp. Mẹ ở nhà lo sốt vó nhưng chỉ biết ở nhà trông chờ. Khi ông ngoại đến bệnh viện thì bà ngoại mình chạy ra mừng rỡ hô to: “Anh Mười ơi anh Mười! Thằng Hạnh bớt rồi anh Mười! Bác sĩ cho nó uống thuốc, nói nó hết rồi”. Bà ngoại vừa dứt câu thì cậu Sáu la ré lên một tiếng và trút hơi thở cuối cùng. Ông bà ngoại sốc lắm rồi cũng buồn bã bế cậu Sáu về nhà ông bà cố mình (tức bố mẹ của ông ngoại) vì từ bệnh viện tới nhà cố chỉ có vài cây số. Tới cổng nhà cố thì thấy bà cố mình đứng đón trước cửa như bà đã biết trước mọi chuyện. Bà kể bà đang ngủ thì có linh tính chuyện chẳng lành về cậu Sáu. Cố nói cố mơ mà như thật thấy mọi chuyện y hệt như cảnh cậu Sáu nằm viện rồi khi ông ngoại đến thì cậu tắt thở. Bà cố nói cậu như vậy cũng tại bà ngoại mình hấp tấp quá. Trên giường bệnh cậu Sáu nằm trước đó có một người vừa bị chết. Khi nghe tin bà ngoại mừng rỡ báo bác sĩ cứu được cậu Sáu thì con ma đó nó ghen tức nên bóp cổ cho cậu Sáu chết luôn. Mọi người chôn cất cậu ở đất nhà bà cố. Khi ông bà ngoại cùng cậu Hai trở về, mẹ vội chạy ra:
– Ủa em đâu má?
Bà ngoại lặng thinh như chết lặng. Mẹ bàng hoàng:
– Ủa em đâu má? Hạnh đâu má? Em đâu, em đâu?
Mẹ cứ lây lây tay bà ngoại làm cậu Hai bực quá quát lên:
– Nó chết rồi!
Mẹ khóc, khóc nhiều lắm. Từ đó trở đi ngày nào mẹ cũng khóc. Đặc biệt mỗi khi học bài mẹ càng khóc nhiều hơn. Mẹ viết ra đất mà chẳng thấy ai chùi. Mẹ nhớ hoài hình bóng cậu Sáu lúc nào cũng cười toe toét với mẹ.

2. Cậu Sáu trở lại.
Năm 1995 ba mẹ mình cưới nhau sinh ra mình, do có mâu thuẫn với nội nên ba mẹ quyết định ra riêng lập nghiệp. Ba mẹ mua đất của bà cố (mẹ ông ngoại) để cất nhà. Nói ngoài lề một tí thì hồi xưa cố mình là địa chủ nên đất đai bạc ngàn, cò bay thẳng cánh. Cả xóm của mình hiện tại ngày xưa đều là đất mua lại từ bà cố. Nhà mình cách nhà bà cố ngày xưa 100m. Năm 1999 ba mình sắm được chiếc xe Dream, từ đó công việc của ba mẹ thuận tiện hơn vì xe đạp vừa chậm vừa tải hàng rất ít ỏi. Năm 2000 mẹ biết chạy xe máy. Một buổi xế chạng vạng tối, mẹ chạy qua khu mộ nhà bà cố và té. Rồi mấy hôm sau có một cô trong xóm đi coi thầy thì rủ mẹ theo. Khi mẹ và cô đến nơi bỗng nhiên bà thầy đổi giọng đàn ông và nắm tay mẹ nói:
– Chị Tư! Em Hạnh nè! Hồi bữa em làm chị té chỗ trước mã bà nội á! Em quở cho chị đi coi thầy để em nói chuyện với chị. Em thấy tội chị quá, chị cứ thức khuya dậy sớm đạp xe đi bán em thấy tội quá! Để em phù hộ cho chị làm ăn! Chị nhớ cúng cho em nha!
Nói xong bà thầy ngất xỉu. Khi bà thầy tỉnh lại thì không nhớ chuyện gì. Mặc dù bà thầy này chỉ là thầy bói chứ không phải thầy lên đồng. Mà thật, từ đó nhà mình làm ăn khá lên hẳn. Nhà mình từ nhà nghèo nhất xóm và vươn lên top.
Tưởng vậy là xong nào ngờ 10 năm sau cậu lại về. Vào khoảng 2010 mẹ mình ngủ mơ thấy mẹ đang về nhà ngoại dự đám giỗ. Trưa mẹ có ra trước hiên thì thấy một người đẹp trai nằm trên bậc tam cấp nhìn vô nhà cười. Mẹ nói nhìn mặt người đó quen lắm mà không biết là ai. Người đó nằm đến khi nắng chiếu vô gần người đó thì người đó nép sát vô nhà tránh ánh nắng. Mẹ cất tiếng hỏi:
– Sao không vô nhà mà nằm kì cục vậy?
Người đó mĩm cười đáp:
– Em vào hổng có được!
Sáng mẹ thức giấc thì nhớ hôm đó là ngày giỗ của cậu. Về dự đám giỗ mẹ có kể với bà ngoại thì bà ngoại bảo bà cũng có giấc mơ tương tự.

3. Chuyện về chú Năm.
Chú Năm mình tên Hiếu, sở dĩ mình không kể theo trình tự thời gian vì mình sợ các bạn nhầm lẫn giữa chú Năm (Hiếu) và cậu Sáu (Hạnh). Lúc mẹ quen ba mình là năm mẹ 17 tuổi và bằng tuổi chú Năm. Lúc ba dắt mẹ về ra mắt nhà nội thì mẹ có gặp chú Năm một lần. Mẹ bảo chú ấy hiền lắm, hiền nhất nhà. Năm đó chú Năm bị thương ở chân, bà nội nghe ai bày linh tinh bảo giã cua đắp vào vết thương sẽ mau khỏi. Thế là bà ngoại đắp cua vào chân chú, chân chú bị hoại tử. Đưa đi bệnh viện bác sĩ bảo phải cưa chân. Bà nội giấu chú. Mỗi khi tối các anh em cùng ba mình thường thắp đèn chơi đánh bài còn chú năm chỉ ngồi xem. Từ khi cậu bó chân thì mùi hôi bốc lên khiến các chú xa lánh và buông lời miệt thị chú Năm như “Thằng này hôi quá, đi chỗ khác!”. Cậu Năm buồn, bị các anh em của mình xua đuổi, cậu buồn rầu đi ngang qua giường nội thì nghe bà nội nói với ông nội lời của bác sĩ là phải cưa chân chú Năm. Chú sốc quá đi ra nhà sau lấy chai thuốc xịt rầy đi thẳng ra vườn thanh long uống. Bà nội mình mọi hôm ngủ trễ vì nấu cháu cho heo ăn nhưng tự nhiên hôm đó vào buồng sớm nằm nói chuyện với ông nội. Bà nội cảm thấy bồn chồn trong bụng, bên ngoài ba mình cùng các chú đánh bài bà nội mới quát:
– Tụi bây tắt đèn đi ngủ đi, tốn dầu. Ngủ sớm đi làm, ở đó mà đánh bài hoài! Dầu đắt đỏ…
Các chú mới tắt đèn đi ngủ. Bà nội cảm thấy không yên tâm, bà đi ra hỏi các chú có thấy chú Năm đâu không vì bà không nghe tiếng chú Năm cả buổi tối. Mấy chú mới bảo không biết thì bà nội dựng đầu các chú đi tìm. Mọi người tìm mãi không thấy đâu thì bà nội tự dưng như có ai thúc giục đi thẳng ra đống rơm ngoài vườn thanh long, bà vấp phải chai thuốc rầy thì thấy một đống phân và chú Năm chết gần đó. (Mọi người kể những người uống thuốc sâu tự tử trước khi chết sẽ mắc đại tiện).

4. Mẹ gặp lại chú Năm:
Năm 1995 khi sinh mình, mẹ kể nhà nội nghèo lắm. Cái cửa sổ chỗ giường ba mẹ xập xệ, gãy song, không có cánh. Một buổi tối ba mình đi làm về khuya, mẹ cho mình bú xong thì thấy lạnh gáy. Khi mình chìm vào trong giấc ngủ, mẹ mới đặt mình nằm xuống rồi quay lại đằng sau thấy chú Năm đứng ngoài cửa sổ nhìn vào cười, kế bên là một con nhỏ cắt tóc trái bưởi nhìn. Mẹ sợ quá ra phía ngoài mé giường tránh xa cái cửa sổ nằm (nghĩa là mình nằm gần ma hơn mẹ, lần đầu mình nghe mẹ kể chuyện này lúc đó mình học lớp 3, mình khóc thét khi nghe mẹ mình lại nhẫn tâm như vậy, mẹ thì cười sặc sụa). Mẹ đem chuyện đó kể cho ba, ba mới đóng cái cửa sổ mới có cánh. Ba kể cái con bé mẹ thấy là em của ba mình sinh sau chú Ba chết vì bệnh lúc nhỏ.

5. Chú Năm trở lại
Năm 2012 mẹ bắt đầu biết đến Phật Pháp nhưng ba mình thì miệt thị ghê lắm, cản trở mẹ mình đi chùa. Mỗi khi mẹ đi chùa thì ba lại cãi vã với mẹ. Mẹ cũng đau khổ lắm nhưng mẹ cho rằng đó là Bồ Tát Nghịch Duyên đang thử thách mẹ nên ba chửi thì mẹ nghe miễn sau mẹ được đi chùa nghe Pháp, lạy Phật, đọc kinh. Một bữa tối mẹ nằm ngủ thấy một người giống ba mình mặc áo dài đen rủ mẹ mình đi chùa. Mẹ quở:
– Chu cha bữa nay đòi đi chùa! Ừ đi!
– Em mà chị không nhớ hả? Em chứ không phải anh Hai! Từ từ đợi em lấy xe.
Người đó dắt xe ra, mẹ nói nhìn xe giống mấy cái xe lôi trong phim Hồng Kong nhưng xe này lại khép kín như xe oto, màu đen hét luôn. Mẹ mới hỏi:
– Ụa xe gì kì vậy?
– Ở dưới đây người ta đi xe vậy không á!
Rồi mẹ mình tỉnh dậy. Mẹ xâu chuỗi lại rồi nhớ ra đó là chú Năm. Mẹ mình kể lại với ba, từ đó ba mình cũng đi chùa và rồi thấm nhuần Phật Pháp.

6. Mẹ bị quở trách.
Năm 2007 mẹ mình có ra rìa đất phía sau nhà mình phát quang cỏ dại. Trong lúc phát quang thì mẹ mắc tiểu nên tiểu vào một bụi cây. Sau đó mẹ vào nhà và tiêu chảy. Mẹ cứ tiêu chảy hoài mà phân còn có mùi thối khủng khiếp với màu nâu đỏ. Mẹ cứ đi bán cầm chừng rồi cũng về sớm, hôm sau mẹ nghỉ ở nhà. Hôm đó mình đi học thể dục thấy mẹ nằm mệt trên võng nhưng không biết làm gì cho mẹ chỉ nói “mẹ ơi con đi học thể dục”, mẹ mở mắt ừ nhẹ rồi nhắm mắt, mình vô tư đi sớm chơi với mấy thằng bạn. Lúc mình về thì không thấy mẹ đâu, ba nói mẹ đi bệnh viện rồi, ba có gọi điện thoại nói với bà nội nên sáng nội lên thấy mẹ mình như thế nên gọi ba về bảo chở đi viện. Kết quả mẹ sốt xuất huyết đường ruột. Bác sĩ bảo nếu chậm 1 tí chắc mẹ mình đã không còn. Mẹ ở viện cả tháng rồi xuất viện. Ngày mẹ xuất viện cả 2 bên nội ngoại tụ họp tại nhà mình ăn mừng đón mẹ về. Mẹ vừa về tới nhà mới ngồi một tí mẹ mình tái phát. Thế là mọi người lại đưa mẹ đến viện. Ông ngoại mình mới bảo để ông đi coi thầy, thầy nói mẹ mình đi tiểu trúng chỗ bụi dúi có tro cốt. Ở mình có dân tộc Chăm, hồi xưa họ hay đốt tro cốt rồi bỏ vào lọ đem tới những bụi cây có tổ mối bỏ vào. Thầy bảo chỉ cần cúng tạ lỗi sẽ bớt. Thế là nhà mình cúng mong mẹ mình bớt bệnh sẽ trả lễ. Sau khi cúng thì mẹ mình khỏi nhưng để chắc ăn mẹ nằm lại viện thêm 3 ngày.

7. Em trai mình.
Năm mình học lớp 3, em gái mình lớp 1 thì mẹ sinh em gái. Mình không thấy có gì lạ, chỉ thấy có vẻ như mẹ mình ốm nghén hơi lâu. Mình nhớ mẹ hỏi:
– Nếu mẹ có em bé, hai đứa thích em trai hay gái?
Và không lâu sau mẹ bảo mẹ có bầu. Đến lúc mình cứ đi khoe mẹ có bầu thì mẹ lại chửi mình tào lao, mẹ không có bầu. Có vẻ như mẹ rất tức giận. Mình với nhỏ em chưng hững vì chính mẹ nói ra nên tụi mình mới khoe, giờ mẹ lại mắng hai đứa. Rồi không lâu sau đó mẹ lại nghén và lại hỏi tụi mình thích em trai hay gái. Lần này tụi mình không dám khoe nhưng mẹ sinh em bé thật. Đến khi 2014 tụi mình mới biết tụi mình có 1 đứa em trai không được nhìn thấy mặt trời. Năm đó trước khi có thai nhỏ em út, mẹ có mang một bé trai nhưng bị sẩy thai. Do đó mẹ giận khi tụi mình khoe mẹ có bầu. Cái thai thằng em ba mình đem chôn sau vườn. Sau đó cứ chiều chiều ba mình mà ra sau vườn chăm sóc thanh long là tối lại nặng vai, mỏi cổ. Ba mình mới nói:
– Rồi, lại đeo bám rồi!
Rồi ba mới nói lớn:
– Thôi biết rồi mà! Tội nghiệp quá, xuống đi để cho người ta còn làm!
Nói xong thì ba mình không còn cảm giác nặng nề nữa.
Mẹ mới kể tụi mình biết vì ba mình lúc trước cũng không biết nhưng nhiều lần ba để ý cứ đi trúng chỗ khi xưa ba mình chôn em thì lại bị như thế.

8. Chị họ của mẹ
Bà ngoại mình thứ Năm, chị của bà ngoại thứ Tư (là bà ngoại Tư của mình) có hai con: 1 trai 1 gái. Cậu lớn thì ăn chơi lêu long, lớn tí thì tối ngày say xỉn. Dì nhỏ thì chăm chỉ, tháo vát. Nhà ngoại Tư gần nhà ga. Hồi đó lúc mẹ mình chưa lấy chồng, dì kiếm tiền bằng cách nhảy tàu bán mãng cầu. Giải thích thêm cho các bạn hiểu công việc của dì: giống như những người bán dạo trên xe bus bây giờ vậy nhưng ngày xưa dì bán trên tàu lửa bằng cách tập kết ở các nhà ga rồi leo cửa sổ trốn vé lên tàu bán cho khách đi tàu. Một lần nhảy tàu như vậy khoảng 3-4 ngày dì về. Một lần nọ dì ghé sang nhà ngoại lúc xế chiều. Nhà ngoại mình cách xa đường ray xe lửa nhưng ruộng lúa trống trãi cũng có thể nhìn thấy xe lửa. Hôm ấy dì ghé chơi, ngoại mời dì ở lại ăn cơm chiều. Đang ăn cơm bỗng nghe tiếng tàu lửa, dì nhìn ra xe lửa mới nói với ông ngoại:
– Sao nghe tiếng tàu lửa tự nhiên con thấy buồn quá dượng!
Hôm sau dì nhảy tàu với mấy bà trong xóm. Dì còn trẻ nên nhanh nhẹn leo lên kịp trước khi tàu lăn bánh. Bà bán xoài chậm chạp chưa lên, dì mình tốt bụng mới nói bà ta đưa thúng xoài lên cho dì rồi bã leo lên. Dì mình thò người qua cửa sổ nhấc thúng xoài thì bị thúng xoài nặng kéo xuống và bị hút vào gầm tàu cán đứt người. Người ta báo cho ngoại Tư, ngoại Tư ngất xỉu khi đến nơi. Thịt của dì mình văng tung toé, người ta gom về đặt trên thềm nhà ngoại Tư. Sau khi làm đám tang, cứ tối mọi người trong xóm đi ngang qua là thấy dì nằm trên thềm nhà. Mọi người có kể ngoại Tư nhưng ngoại tư thì không thấy. Ông cậu anh của dì thì sợ không dám đi đêm. Kể từ lúc đó nhà ngoại Tư xảy ra nhiều việc lạ. Buổi trưa ngoại Tư đang ngủ thì nghe tiếng “hui hui” đuổi gà. Ngoại Tư chạy ra sau thì thấy con gà chạy ra cửa, trong nhà còn cục phân gà. Rồi hôm thì ngoại tư nghe tiếng đập muỗi chách chách cho heo. Ngoại tư để đồ ăn chưa cho gà, cho heo ăn ra thì đã thấy heo với gà ăn từ lúc nào. Ngoại Tư biết là dì về, ngoại Tư thường nói: “Con về đó hả con, về thì cho má gặp đi con” nhưng ngoại Tư không gặp dì chỉ có hàng xóm là thấy hình bóng dì. Rồi thời gian cứ trôi, dì về nhà thưa đi nhiều và được 3 năm thì dì không về nữa. Lúc nhỏ mẹ mà kể chuyện này là mình khóc quá trời quá đất.

9. Ông nội Hai.
Ông nội Hai mình về già bị bệnh về thần kinh, ông cứ như con nít tăng động. Ở nhà ông hay lấy chai nhựa ném lên mái nhà cho kêu ầm ầm rồi cười. Lúc đám giỗ bà cố, ông leo lên bàn thờ múa hát linh tinh. Bà nội Hai tức quá lấy chổi đánh ông. Ông té và chết. Chuyện đến tai ông nội Tư, ông tức vì chị dâu đánh anh trai đến chết nên khi đám tang diễn ra, ông đứng ra chủ trì buổi tang lễ. Khi hạ huyệt đám tang ở mình có thủ tục là người chủ trì cầm một cái bát đập vỡ xuống đất cắt đứt âm dương. Nhưng ông nội Tư không đập cái bát. Từ đó nhà nội Hai cứ tối đến là bị ném chai nhựa rầm rầm, dù đã đốt hét chai trong nhà nhưng tình trạng vẫn như cũ. Lúc cúng cơm cho người mất, mâm cơm trên phản rớt đổ xuống đất. Nhà nội Hai sợ lắm, già trẻ lớn bé trong nhà tất cả phải ăn chiều xong trước khi trời lặn và dừng lại mọi hoạt động để ngủ sớm. Nhưng tình trạng bị ném chai lên mái nhà vẫn tiếp diễn. Sau đó bà nội Hai biết chuyện mới năn nỉ ông nội Tư tha thứ. Ông nội Tư cho làm lễ lại và đập vợ cái bát, từ đó gia đình bà nội Hai yên ổn.

10. Nhân quả báo ứng
Năm 2014, một ông họ hàng xa lắc với mình chết. Ông ấy tên V. Nhà ổng gần nhà ông ngoại mình và nhà một người con gái của ổng thì gần nhà mình. Nói sơ lược lúc ổng còn trẻ thì ác lắm. Cha mẹ ổng già cả nhưng rất yêu nhau. Ổng hưởng gia tài của ba mẹ nên có nghĩa vụ phải nuôi ông bà nhưng vì hám lợi nên ổng chỉ nuôi ba mình và xua đuổi mẹ già đi vì ba ổng già nhưng còn sức khoẻ có thể phụ ông V làm ruộng vườn, mẹ ổng thì già nhưng yếu sức, ông MV sợ tốn tiền nuôi nên đuổi mẹ đi không thương tiếc. Mà ba mẹ ông MV yêu thương nhau, mẹ ông cứ lén lút về thăm chồng. V mà bắt gặp là đánh mẹ ổng dữ lắm rồi đuổi đi. Ba mẹ ổng nhiều lần khóc lóc van xin cho vợ chồng đoàn tụ mà ổng không rũ lòng thương. Một lần mẹ ông tức quá mà rủa: “Mày ác lắm, mày là con bất hiếu dám chia rẽ vợ chồng tao. Ông trời có mắt, sau này mày sẽ nhận quả báo”. Từ đó mẹ ông V không bao giờ về nhà nữa.
Thời gian thấm thoát trôi, nay ông V cũng ngoài 50 tuổi, con cháu đầy nhà mà đúng là quả báo nên con cháu đa số không mặn mà thương ông. Hôm đó ông MV ngủ mơ gặp ác mộng thấy “con dê mà hông phải con dê, giống người có đầu trâu, mặt ngựa có cái sừng dê”, ổng thét lên rồi tỉnh dậy kể vợ nghe. Sáng ra ổng nói với vợ:
– Tự dưng tui thèm bánh mì quá bà ơi!
– Giờ tui qua kêu con bé chở đi chợ rồi mua cho ông.
– Vậy bà mua hai ổ luôn nhen!
– Ờ hai ổ luôn.
Tầm 7 giờ con gái kế bên nhà chở bà vợ ông MV đi chợ về, bà xách đồ vào nhà rồi cho ông hai ổ bánh mì. Ông ăn ngon lành rồi ông nói “Giá mà có thêm ổ nữa thì tui cũng ăn hết á!”. 8 giờ vợ chồng con gái ông đi làm. Lúc đó ông than đau bụng, bà vợ gọi con gái về chở ông đi bệnh viện nhưng con gái ông nói bận không về được kêu mẹ gọi cho mấy anh chị. Bà vợ gọi cho đám con còn lại mà nhà ai cũng xa cả mười mấy cây số. Ai cũng nói lý do bận. Đau bụng quá ông V mới nói:
– Bà dắt xe ra tui chở bà đi!
Chả là bà vợ không biết đi xe nên cần đi đâu cũng có người chở. Ông V chở bà cách cổng bệnh viện mấy trăm mét nữa thì ông thốt:
– Bà ơi tui chịu hết nổi rồi!
Hai chân ông rớt xuống đường, đầu gục xuống. Xe chạy tới bệnh viện thì dừng. Dép rơi ra, chân ông V bị cùn gót do chà một khoảng dài trên đường trước bệnh viện. Xe dừng thì ông V chết. Khi khám nghiệm tử thi thì nội tạng của ông bị hỏng nặng.
Đám tang ông để hai ngày rồi mới chôn. Ngày đầu con gái ông gần nhà mình đi đám tang về khoe với mẹ mình:
– Hổng biết ai nói ba tui ăn ở thế nào chứ tui thấy ba tui để đức lại cho con gái. Ổng chết mà bóng lộng à, nhìn còn đẹp trai, hồng hào y như là ngủ vậy!
Tối hôm sau ba mình, mẹ và nhỏ em gái mình đi dự tang lễ của ông V. Khi vào nhìn thấy vị trí quan tài, ba mình hoảng hốt nói với mấy ông mai táng:
– Mấy ông sao đặt quan tài kỳ vậy? Ai lại đặt quan tài mà ở trên cái kèo nhà cắt ngang qua cổ người ta.
Do ba mình dân buôn bán nên có biết ít phong thuỷ. Mấy ông làm bênh dịch vụ mai tang cũng biết nhưng do nhà chật quá, mấy ổng lười dịch chuyển bàn thờ, tủ, bài trí này nọ nên cự ba mình:
– Mà anh có phải người nhà không mà ý kiến?
Ba mình thấy thế nên im lặng vì con cháu ông V. không ai biết điều đó. Lúc các sư thầy vào tụng kinh, cái nắp nhỏ đang đóng (cái quan tài thuộc loại có một cái ô nắp có thể mở ra ở trên mặt người chết), ba mình tò mò nghe con gái và người nhà khen ông đẹp như ngủ nên mở ra xem. Khi mở ra ba mình giật mình nhảy lùi ra xa. Mọi người thấy vậy tới nhìn qua cái nắp đang mở thì bật khóc. Sư thầy đậy cái nắp nhỏ quan tài và nói:
– Mô Phật. Trong nhà con cháu ai làm ông cụ giận, ai bất hiếu hay gây gỗ với ông cụ thì ra nhận tội rồi hối lỗi để ông cụ ra đi thanh thản!
Con cháu ông xúm vào mà lạy lấy lạy để, khóc như mưa. Vợ ông V. thì ngất xỉu.
Lúc ba mẹ về, mẹ hỏi ba thấy gì. Ba nói lúc mở ra thì mặt ông V biến dạng nhìn không ra, mặt teo tóp chứ không tròn như còn sống, da đen xì, không có chân mày, không mũi, răng nanh dài, trên trán có hai cái u như sừng, không chân mày, mặt nhăn nhúm. Do ba mẹ theo Phật nên ba mẹ giải thích là ông V bị đoạ vào kiếp ngạ quỷ. Bình thường thì sau khi lâm chung, trãi qua 8 tiếng thì thân thể người chết gọi là thân trung ấm có dấu hiệu cho biết họ đi về cõi nào bằng vị trí vết ấm còn sót lại trên thân thể. Nhưng có vẻ vì nghiệp chướng của ông qúa nặng nên sau một ngày mà hình tướng của ông biến tướng thành quỷ liền. Dấu hiệu của ngạ quỹ nữa là trước khi chết ông ăn rất khoẻ, mơ thấy đầu trâu mặt ngựa.
Nghe có vẻ khó tin nhưng mình tin ba mẹ vì chính ba mở ra và chứng kiến đầu tiên. Em mình và mẹ mình có tham dự nhưng không dám nhìn nhưng mình không nghĩ ba mẹ mình nói dối.