Latest Products
Bắt Hồn Lấy Mạng
Mẹ mình hay ra phòng khách ngủ võng cho mát chứ không ngủ trong phòng. Tối đó mẹ đang ngủ thì mẹ thấy ngộp thở và có cảm giác có vật gì đó rất nặng đè lên người, mẹ cố vùng vẫy thoát ra nhưng không được, mẹ cố mở mắt ra nhìn thì thấy 1 người phụ nữ tóc dài ngồi trên bụng mẹ, bà ta bắt đầu bóp cổ mẹ, mẹ dùng hết sức vùng vẫy ra và mẹ rớt xuống võng 1 cái rất mạnh, ba mình nghe thấy liền chạy ra thấy mẹ nằm 1 đống dưới đất nên đỡ mẹ dậy, mẹ kể lại sự việc ba kêu mẹ vào phòng ngủ, mẹ không ngủ được nữa nên lên phòng thờ đốt nhang rồi thức tới sáng, ba dặn mẹ đừng kể mình với em mình nghe vì sợ 2 đứa sợ. Nhưng tối mai ba không có nhà, chỉ có 3 mẹ con ở nhà thôi, mình và nhỏ em đang nằm trong phòng ba mẹ chơi game, mẹ đi vào giọng run run sợ hãi mẹ nói có ai đứng ngoài cổng nhìn vào nhà ngoắt mẹ nhưng không thấy mặt mũi mặc đồ màu trắng lúc đó mẹ đang ở phòng khách xem tivi và tắt hết đèn, ngoài cổng chỉ có đèn đường màu vàng và khá mờ ảo, mẹ vô tình nhìn ra cổng và thấy nhưng mẹ nói cảm giác rất sợ, mình và nhỏ em chạy ra phòng khách nhìn ra cổng xem có ai không, mẹ chỉ tay ra nói còn đứng kìa mẹ sợ, mình với nhỏ em nhìn hoài mà không thấy gì cả, mẹ nói tối nay mẹ ngủ chung với 2 đứa, mình và nhỏ em cũng sợ lây luôn, cả 3 mẹ con không dám tắt đèn ngủ luôn, rồi hôm sau ba về mẹ kể lại, ba kêu chở mẹ đi gặp thầy mà ba bận nguyên tuần đó nên không chở mẹ đi. Đến 1 tuần sau, mẹ bắt đầu uể oải, mặt bị sưng, cứ chiều tối là sốt nhẹ, ban ngày thì ngủ li bì, ban đêm ăn nhiều rồi nói lảm nhảm 1 mình không hiểu gì cả, mình thấy mẹ kỳ kỳ, nói chuyện mẹ không trả lời, mẹ cứ như vậy được 3 ngày thì sang ngày thứ 4 mẹ bắt đầu la hét và đập đồ, ba không dám lại gần luôn, mẹ chạy thẳng lên sân thượng đòi nhảy xuống, khóc lóc sưng cả mắt nói để tao chết đừng cản tao. Ba mình chống cự dùng dằng mãi mới kéo mẹ xuống nhà được, ngày hôm sau mẹ cũng như vậy, ba phải kêu thầy về nhà luôn, thầy nói trễ chút nữa là không cứu chữa được, muốn thế mạng để siêu sinh...
Tối ấy mẹ lại ra phòng khách ngủ, ba nằm trong phòng 1 mình, lúc đó là 1h sáng, ba đang ngủ cứ có cảm giác ai đó lấy tay sờ vào lưng chà chà vuốt vuốt, ba tưởng mẹ nên nói thôi có gì mai nói chuyện, giờ buồn ngủ lắm, thì thấy không như vậy nữa, ba lại ngủ, 5 phút sau tình trạng ấy lại xảy ra, ba khó chịu rồi ba mình quay người lại mở mắt ra định chửi, nào ngờ người trước mắt không phải mẹ mà là 1 con quỷ răng nanh, tóc dài phủ nửa mặt, mắt trợn ngược, miệng máu me be bết, đang nhe cặp răng nanh ra nhoẻn miệng cười với ba mình, ba mình dùng hết sức bình sinh lao khỏi giường mở đèn trong phòng lên và lấy con dao phây để dưới đầu nằm nhưng không dám tắt đèn nữa. Sáng hôm sau ba kể mẹ nghe rồi dặn không nói với mình và em mình nghe, nhưng mình nghe lén được cuộc nói chuyện của ba và mẹ, tối hôm đó mình không ngủ nằm mở mắt trừng trừng, mở đèn sáng trưng cả phòng, mẹ thấy đèn phòng không tắt mà 12h rồi mẹ lên phòng hỏi, mình nói với mẹ mình thức bắt quỷ, mẹ nói sao mình biết, mình nói sáng sớm đi vệ sinh nghe ba mẹ nói, mẹ nói ba đi lên chùa rồi không sao nữa đâu, nhưng tối đó mình bị mất ngủ nguyên đêm.
Đất nhà mình ở lúc trước có ổ mối rất to và nhiều cây cối, cô 4 mình mất cũng khiêng đi ngang đây, mà mình nghe nói ở đâu có ổ mối to thì đất ở đó âm khí nhiều nên ma nhiều.
Labels:
truyen-ma,
truyen-ma-ngan
Cây Dừa Sau Sàn Nước
Mùa hè năm 2006, mình học lớp 10 trường THPT Thủ Đức, lúc đó chưa thấy ma bao giờ nên chưa sợ, đi học bằng xe buýt và đến trường lúc 5h sáng vì đi trễ xe buýt rất đông, từ trạm xe buýt đến cổng trường là 1 km đường hẻm băng ngang nghĩa địa nhưng có nhà dân xây chèn lên nên đỡ sợ (đó là đường tắt và gần chứ thật ra còn đường khác là đường lớn nhưng xa nên không đi), mình còn gan đến mức nhìn thẳng vào bia mộ xem tên, ngày mất thậm chí xem mặt nhưng toàn người già, nhưng 1 ngày kia mình quan sát xa hơn và để ý 1 ngôi mộ nằm khuất trong bụi cây, nhưng nhìn xa vẫn thấy thấp thoáng 1 khuôn mặt khá điển trai và còn rất trẻ, mình thấy hơi chạnh lòng vì thấy còn trẻ mà lại “die” sớm thế, vì thế mình vừa đi vừa liếc nhìn và trong lòng có gì đó tiếc nuối cho người đó, cả buổi học hôm đó trong đầu mình chỉ toàn hình ảnh ấy ám ảnh lấy mình, mình học chẳng vô được chữ nào hết. Về nhà vẫn ngổn ngang bao suy nghĩ, tại sao lại không quên được hình ảnh ấy. Ngày hôm sau như mọi ngày vẫn đi qua đấy nhưng mình đi rất nhanh không dám nhìn nữa, khi lướt qua khu đó (có nhà dân nhưng 5h sáng chưa ai thức và trời còn tối chỉ có đèn đường màu vàng thôi) mình thấy lạnh gáy, cảm giác có ai đi theo sau lưng nhưng mình vẫn không quay đầu lại nhìn, mình cứ đi khi đến cổng trường thì cảm giác ấy hết. Nói thêm 1 chút về trường mình là khá âm u, 2 bên là nhà dòng và 1 khu mộ đạo chúa, trong sân trường có rất nhiều cây đa, cây cao to chắc được mấy chục năm tuổi, 1 cây cổ thụ gốc rễ rất to và có dây thòng xuống mặt đất. Mình cứ thế đi thẳng vô trường, trong trường chưa có đèn và chỉ có 1 bác bảo vệ đang pha cà phê ngay cổng trường và vài người trong căn tin trường đang chuẩn bị thức ăn, còn lại chưa có học sinh và giáo viên vào, mình đi băng qua khoảng sân khá rộng có cây cổ thụ, bất giác thấy có ai lúp ló ngay đó mờ mờ ảo ảo mình cũng hơi sợ nhưng nghĩ có bác bảo vệ chắc không sao, mình đi tới dãy hành lang thì nghe thấy tiếng con chim heo bay trên mấy ngọn cây đa kêu eng ét mấy tiếng luôn, nghe rất giống mấy phim kinh dị, nhưng ngày nào cũng nghe vài lần trong ngày nhất là sáng sớm và chiều tối nên cũng không sợ lắm, rồi mình bắt đầu lên cầu thang (mình học lớp ở ngay chính giữa nên đi lên cầu thang bên nào cũng phải đi băng qua khoảng 4 lớp mới tới lớp mình học, mình học tầng 5, trường không có thang máy), như mọi ngày ôm cặp táp vén tà áo dài lên rồi nhấc từng bước mỏi mệt vì còn ngái ngủ, mình lên tới đầu cầu thang tầng 5 rồi băng qua lớp đầu tiên thì bất chợt khựng lại vì thấy ai đó đang ngồi trong đó qua khe cửa sổ, 1 bạn nam, mình thắc mắc tại sao không mở đèn và ngồi im như vậy nhưng mình cũng đi tiếp, băng qua tới lớp thứ 4 sát lớp mình thì thấy quạt trần đang quay từ từ nhưng hoàn toàn không có đèn (không lớp nào có đèn) và dưới cái quạt trần đó lại là bạn nam lúc nãy, mình sợ lắm rồi nên ba chân bốn cẳng chạy 1 mạch vào lớp, mình mở hết đèn quạt lên rồi đóng hết cửa sổ và cửa chính lại rồi ngồi thở hổn hển và run, mình ngồi bàn đầu tiên gần bục giảng, mình cứ nhìn chầm chầm ra cửa 1 lúc lâu, bỗng nhiên cánh cửa mở thật mạnh ra, mình hét lên thật to, mặt không còn 1 giọt máu, nhưng hóa ra không phải ma mà là mấy đứa trong lớp bắt đầu vào, nãy giờ mình đã ngồi nhìn ra cửa được hơn nửa tiếng, mình thở hắt ra 1 cái nhẹ nhõm còn tụi nó nhìn mình vẻ mặt dáo dác giống như mình bị thần kinh. Mình bắt đầu nghi ngại và xâu chuỗi lại tất cả dữ kiện gần đây nhất và mình tờ mờ nhận ra bạn nam ấy đã để ý đến mình và đi theo mình. Nhưng chỉ nghĩ thôi đã rùng mình sợ hãi thì nào dám nghĩ gì nữa, với lại 1 đứa con gái mới 16 tuổi đầu đâu biết nhiều về tâm linh, chỉ nghĩ đơn giản là sợ mà thôi. Mình không nói ai nghe, kể cả ba mẹ hay bạn bè, chỉ để trong lòng thôi, mình quyết định không đi học sớm nữa, đi trễ chịu cực chen lấn cũng được, nhất quyết không đi sớm lúc 5h sáng nữa, và mình nhanh chóng quên đi chuyện này vì không còn gì xảy ra nữa, mình né đi ngang khu nghĩa địa luôn, suốt 2 năm sau đó lớp 11 và lớp 12 cũng vậy, mình vẫn sống bình thường không có chuyện gì xảy ra hết, nhưng mình không ngờ chuỗi ngày bi kịch đã xảy ra với mình, lớp 11 bình yên vô sự qua hết môn với điểm phẩy khá cao được học sinh khá giỏi đứng top 10 lớp, vậy mà lớp 12 mình học hành sa sút và ham chơi lười biếng kinh khủng, mình có học thêm buổi tối trong trường nên ngày nào cũng 6h đi học đến 9h tối mới về, vậy mà trong đầu trống rỗng không vào được chữ nào hết, mình còn đi chơi với mấy đứa con trai trường khác, mẹ mình có thuê 1 bác xe ôm đón mình về, mình đi chơi xong canh gần đến 9h tối thì về lại trường để bác chở về. Hôm ấy bác đến sớm hơn bác thấy mình được đứa con trai đưa về cổng trường bác không nói gì với mình nhưng nói với mẹ mình, mẹ mình la mắng mình suốt mấy ngày, kể từ lúc đó mình bắt đầu trầm cảm và ngày 1 nặng hơn, tối nào mình cũng không ngủ được cứ có cảm giác là người thừa thãi vô dụng không biết sống để làm gì, không biết mục đích sống để làm gì (trước đó 2 tháng mình lấy tiền tiết kiệm mua cái điện thoại nắp trượt của Nokia nhưng giấu gia đình để tiện việc nhắn tin cho đám con trai trường khác rủ đi chơi), tối nào mình cũng ngồi trong phòng nhìn vào màn hình điện thoại để ở chế độ sáng nhất không biết làm chi nữa, nhìn riết muôn mù luôn, hôm ấy em mình vào phòng mình hỏi mượn đồ, nó vừa mở cửa ra nó la thất thanh và khóc bù lu bù loa chạy xuống nhà nói ba mẹ mình là nó thấy ma, ba mẹ mình lên phòng thấy mình ngồi 1 đống trong mùng trên giường tóc tai rũ rượi đèn điện thoại sáng trưng rọi vào mặt mình nhìn như ma, ba mẹ hoảng hốt giật lấy cái điện thoại đem cất rồi tra hỏi mình bị gì, bị vậy lâu chưa, mình chỉ ngồi thẩn thờ không trả lời gì rồi khóc, ba mẹ mình cũng lo làm ăn buôn bán nên không để ý đến mình nữa, mình còn trở nặng hơn là tối đến mình leo lên nóc nhà bên cạnh ngồi nhìn mây nhìn đất, lâu lâu lại muốn nhảy xuống nhưng vẫn chưa nhảy. 2 tuần sau mình được nhỏ bạn rủ qua nhà nó chơi, mình cũng qua nhưng mình không ngờ mình lại hốt hoảng 1 lần nữa, mình đang ngồi chơi với nó thì có 1 người xuất hiện trước nhà nó gọi tên nó, mình ngước lên nhìn thì không thể tin vào mắt mình là cậu bạn đó nhìn y hệt 1 người mà mình từng gặp, mình mờ mắt và bắt đầu run rẩy, nhỏ bạn lây lây mình 1 hồi mình mới tỉnh, thì trước mắt mình là thằng bạn thân nhà kế bên nhà nó ngồi nhìn mình với ánh mắt thương cảm, mình dụi mắt 2 lần và không còn thấy khuôn mặt quen thuộc kia nữa (người mình thấy ở nghĩa địa gần trường), sau hôm ấy mình và bạn của nhỏ bạn quen nhau, tối nào 2 đứa cũng nhắn tin và nấu cháo điện thoại nhưng mình giấu căn bệnh trầm cảm của mình không nói bạn ấy biết. 2 đứa cũng quen được 1 tháng qua tin nhắn, cũng qua nhà nhau chơi vài lần, nhưng bệnh tình của mình không giảm, và lâu lâu mình lại thấy khuôn mặt kia xuất hiện trong đầu nhưng mình lại quên nhanh, 3 tháng trước kỳ thi tốt nghiệp mình bị sốc nặng vì cô giáo chủ nhiệm kiêm dạy toán nói mình sẽ không đủ điều kiện dự thi tốt nghiệp cấp 3, mình về nói với ba mẹ mình không muốn học nữa muốn nghỉ ngang, mình bị ba mẹ la 1 trận còn hăm đánh, mình quyết định tự tử, mình xuống nhà lấy 1 hộp thuốc Paracetamon uống hết mấy chục viên rồi nằm trong phòng nhắn tin cho nhỏ bạn và người yêu 1 tháng là vĩnh biệt chúc sống tốt, rồi tắt nguồn điện thoại chờ chết, con bạn gọi cho mình không được nó gọi vào điện thoại bàn nhà mình, và trong lúc hấp hối mình được ba mẹ cứu sống, sau đó mình nghỉ học luôn, nhưng ngày nào mình cũng đau đớn vì tác hại của thuốc giảm đau uống quá liều không chết nhưng rất đau, mình la hét và đạp phá đồ đạc trong nhà, ba mẹ phải thay phiên canh mình sợ mình làm bậy nữa, mắt mình vừa đen vừa vàng vì gan bị nhiễm độc, ba mẹ mình nói mình bị trúng tà nên đưa mình đi gặp 1 thầy cúng, thầy phán mình có 1 vong nam theo và phá mình muốn mình chết để đi theo vong đó, đi theo lâu rồi cũng được vài năm, lúc trước còn yếu giờ càng lúc càng mạnh lên, nếu để lâu hơn nữa là nhập luôn và không cứu chữa được nữa, vừa nghe xong trong đầu mình lại hiện ra khuôn mặt ấy, mình suy nghĩ trong đầu tại sao khuôn mặt điển trai hiền lành ấy lại ác độc như vậy mình có làm gì đâu sao đi theo phá mình làm mình suýt chết, mình thấy hận thấy không đáng bị như vậy. Thầy làm phép các thứ rồi đưa 1 cái bùa kêu ba mình đốt. Từ đó mình bình tĩnh hơn, không suy nghĩ tiêu cực và la hét nữa, ngày nào cũng nhắn tin với người ấy, trước ngày thi tốt nghiệp 10 ngày người ấy nhắn tin chia tay với mình, mình cũng khóc cũng đau khổ nhưng được 2 ngày rồi mình không quan tâm nữa, mình ở nhà hơn 1 năm sau đó đi học lại lớp 12. Mình có lời khuyên chân thành mấy bạn đừng có khen người đã khuất đẹp hay thương hại họ vì họ có thể hại bạn đấy, kinh nghiệm đau thương của mình...
Labels:
truyen-ma,
truyen-ma-kinh-di
Hoảng Loạn Vì Vong Nam
Mùa hè năm 2006, mình học lớp 10 trường THPT Thủ Đức, lúc đó chưa thấy ma bao giờ nên chưa sợ, đi học bằng xe buýt và đến trường lúc 5h sáng vì đi trễ xe buýt rất đông, từ trạm xe buýt đến cổng trường là 1 km đường hẻm băng ngang nghĩa địa nhưng có nhà dân xây chèn lên nên đỡ sợ (đó là đường tắt và gần chứ thật ra còn đường khác là đường lớn nhưng xa nên không đi), mình còn gan đến mức nhìn thẳng vào bia mộ xem tên, ngày mất thậm chí xem mặt nhưng toàn người già, nhưng 1 ngày kia mình quan sát xa hơn và để ý 1 ngôi mộ nằm khuất trong bụi cây, nhưng nhìn xa vẫn thấy thấp thoáng 1 khuôn mặt khá điển trai và còn rất trẻ, mình thấy hơi chạnh lòng vì thấy còn trẻ mà lại “die” sớm thế, vì thế mình vừa đi vừa liếc nhìn và trong lòng có gì đó tiếc nuối cho người đó, cả buổi học hôm đó trong đầu mình chỉ toàn hình ảnh ấy ám ảnh lấy mình, mình học chẳng vô được chữ nào hết. Về nhà vẫn ngổn ngang bao suy nghĩ, tại sao lại không quên được hình ảnh ấy. Ngày hôm sau như mọi ngày vẫn đi qua đấy nhưng mình đi rất nhanh không dám nhìn nữa, khi lướt qua khu đó (có nhà dân nhưng 5h sáng chưa ai thức và trời còn tối chỉ có đèn đường màu vàng thôi) mình thấy lạnh gáy, cảm giác có ai đi theo sau lưng nhưng mình vẫn không quay đầu lại nhìn, mình cứ đi khi đến cổng trường thì cảm giác ấy hết. Nói thêm 1 chút về trường mình là khá âm u, 2 bên là nhà dòng và 1 khu mộ đạo chúa, trong sân trường có rất nhiều cây đa, cây cao to chắc được mấy chục năm tuổi, 1 cây cổ thụ gốc rễ rất to và có dây thòng xuống mặt đất. Mình cứ thế đi thẳng vô trường, trong trường chưa có đèn và chỉ có 1 bác bảo vệ đang pha cà phê ngay cổng trường và vài người trong căn tin trường đang chuẩn bị thức ăn, còn lại chưa có học sinh và giáo viên vào, mình đi băng qua khoảng sân khá rộng có cây cổ thụ, bất giác thấy có ai lúp ló ngay đó mờ mờ ảo ảo mình cũng hơi sợ nhưng nghĩ có bác bảo vệ chắc không sao, mình đi tới dãy hành lang thì nghe thấy tiếng con chim heo bay trên mấy ngọn cây đa kêu eng ét mấy tiếng luôn, nghe rất giống mấy phim kinh dị, nhưng ngày nào cũng nghe vài lần trong ngày nhất là sáng sớm và chiều tối nên cũng không sợ lắm, rồi mình bắt đầu lên cầu thang (mình học lớp ở ngay chính giữa nên đi lên cầu thang bên nào cũng phải đi băng qua khoảng 4 lớp mới tới lớp mình học, mình học tầng 5, trường không có thang máy), như mọi ngày ôm cặp táp vén tà áo dài lên rồi nhấc từng bước mỏi mệt vì còn ngái ngủ, mình lên tới đầu cầu thang tầng 5 rồi băng qua lớp đầu tiên thì bất chợt khựng lại vì thấy ai đó đang ngồi trong đó qua khe cửa sổ, 1 bạn nam, mình thắc mắc tại sao không mở đèn và ngồi im như vậy nhưng mình cũng đi tiếp, băng qua tới lớp thứ 4 sát lớp mình thì thấy quạt trần đang quay từ từ nhưng hoàn toàn không có đèn (không lớp nào có đèn) và dưới cái quạt trần đó lại là bạn nam lúc nãy, mình sợ lắm rồi nên ba chân bốn cẳng chạy 1 mạch vào lớp, mình mở hết đèn quạt lên rồi đóng hết cửa sổ và cửa chính lại rồi ngồi thở hổn hển và run, mình ngồi bàn đầu tiên gần bục giảng, mình cứ nhìn chầm chầm ra cửa 1 lúc lâu, bỗng nhiên cánh cửa mở thật mạnh ra, mình hét lên thật to, mặt không còn 1 giọt máu, nhưng hóa ra không phải ma mà là mấy đứa trong lớp bắt đầu vào, nãy giờ mình đã ngồi nhìn ra cửa được hơn nửa tiếng, mình thở hắt ra 1 cái nhẹ nhõm còn tụi nó nhìn mình vẻ mặt dáo dác giống như mình bị thần kinh. Mình bắt đầu nghi ngại và xâu chuỗi lại tất cả dữ kiện gần đây nhất và mình tờ mờ nhận ra bạn nam ấy đã để ý đến mình và đi theo mình. Nhưng chỉ nghĩ thôi đã rùng mình sợ hãi thì nào dám nghĩ gì nữa, với lại 1 đứa con gái mới 16 tuổi đầu đâu biết nhiều về tâm linh, chỉ nghĩ đơn giản là sợ mà thôi. Mình không nói ai nghe, kể cả ba mẹ hay bạn bè, chỉ để trong lòng thôi, mình quyết định không đi học sớm nữa, đi trễ chịu cực chen lấn cũng được, nhất quyết không đi sớm lúc 5h sáng nữa, và mình nhanh chóng quên đi chuyện này vì không còn gì xảy ra nữa, mình né đi ngang khu nghĩa địa luôn, suốt 2 năm sau đó lớp 11 và lớp 12 cũng vậy, mình vẫn sống bình thường không có chuyện gì xảy ra hết, nhưng mình không ngờ chuỗi ngày bi kịch đã xảy ra với mình, lớp 11 bình yên vô sự qua hết môn với điểm phẩy khá cao được học sinh khá giỏi đứng top 10 lớp, vậy mà lớp 12 mình học hành sa sút và ham chơi lười biếng kinh khủng, mình có học thêm buổi tối trong trường nên ngày nào cũng 6h đi học đến 9h tối mới về, vậy mà trong đầu trống rỗng không vào được chữ nào hết, mình còn đi chơi với mấy đứa con trai trường khác, mẹ mình có thuê 1 bác xe ôm đón mình về, mình đi chơi xong canh gần đến 9h tối thì về lại trường để bác chở về. Hôm ấy bác đến sớm hơn bác thấy mình được đứa con trai đưa về cổng trường bác không nói gì với mình nhưng nói với mẹ mình, mẹ mình la mắng mình suốt mấy ngày, kể từ lúc đó mình bắt đầu trầm cảm và ngày 1 nặng hơn, tối nào mình cũng không ngủ được cứ có cảm giác là người thừa thãi vô dụng không biết sống để làm gì, không biết mục đích sống để làm gì (trước đó 2 tháng mình lấy tiền tiết kiệm mua cái điện thoại nắp trượt của Nokia nhưng giấu gia đình để tiện việc nhắn tin cho đám con trai trường khác rủ đi chơi), tối nào mình cũng ngồi trong phòng nhìn vào màn hình điện thoại để ở chế độ sáng nhất không biết làm chi nữa, nhìn riết muôn mù luôn, hôm ấy em mình vào phòng mình hỏi mượn đồ, nó vừa mở cửa ra nó la thất thanh và khóc bù lu bù loa chạy xuống nhà nói ba mẹ mình là nó thấy ma, ba mẹ mình lên phòng thấy mình ngồi 1 đống trong mùng trên giường tóc tai rũ rượi đèn điện thoại sáng trưng rọi vào mặt mình nhìn như ma, ba mẹ hoảng hốt giật lấy cái điện thoại đem cất rồi tra hỏi mình bị gì, bị vậy lâu chưa, mình chỉ ngồi thẩn thờ không trả lời gì rồi khóc, ba mẹ mình cũng lo làm ăn buôn bán nên không để ý đến mình nữa, mình còn trở nặng hơn là tối đến mình leo lên nóc nhà bên cạnh ngồi nhìn mây nhìn đất, lâu lâu lại muốn nhảy xuống nhưng vẫn chưa nhảy. 2 tuần sau mình được nhỏ bạn rủ qua nhà nó chơi, mình cũng qua nhưng mình không ngờ mình lại hốt hoảng 1 lần nữa, mình đang ngồi chơi với nó thì có 1 người xuất hiện trước nhà nó gọi tên nó, mình ngước lên nhìn thì không thể tin vào mắt mình là cậu bạn đó nhìn y hệt 1 người mà mình từng gặp, mình mờ mắt và bắt đầu run rẩy, nhỏ bạn lây lây mình 1 hồi mình mới tỉnh, thì trước mắt mình là thằng bạn thân nhà kế bên nhà nó ngồi nhìn mình với ánh mắt thương cảm, mình dụi mắt 2 lần và không còn thấy khuôn mặt quen thuộc kia nữa (người mình thấy ở nghĩa địa gần trường), sau hôm ấy mình và bạn của nhỏ bạn quen nhau, tối nào 2 đứa cũng nhắn tin và nấu cháo điện thoại nhưng mình giấu căn bệnh trầm cảm của mình không nói bạn ấy biết. 2 đứa cũng quen được 1 tháng qua tin nhắn, cũng qua nhà nhau chơi vài lần, nhưng bệnh tình của mình không giảm, và lâu lâu mình lại thấy khuôn mặt kia xuất hiện trong đầu nhưng mình lại quên nhanh, 3 tháng trước kỳ thi tốt nghiệp mình bị sốc nặng vì cô giáo chủ nhiệm kiêm dạy toán nói mình sẽ không đủ điều kiện dự thi tốt nghiệp cấp 3, mình về nói với ba mẹ mình không muốn học nữa muốn nghỉ ngang, mình bị ba mẹ la 1 trận còn hăm đánh, mình quyết định tự tử, mình xuống nhà lấy 1 hộp thuốc Paracetamon uống hết mấy chục viên rồi nằm trong phòng nhắn tin cho nhỏ bạn và người yêu 1 tháng là vĩnh biệt chúc sống tốt, rồi tắt nguồn điện thoại chờ chết, con bạn gọi cho mình không được nó gọi vào điện thoại bàn nhà mình, và trong lúc hấp hối mình được ba mẹ cứu sống, sau đó mình nghỉ học luôn, nhưng ngày nào mình cũng đau đớn vì tác hại của thuốc giảm đau uống quá liều không chết nhưng rất đau, mình la hét và đạp phá đồ đạc trong nhà, ba mẹ phải thay phiên canh mình sợ mình làm bậy nữa, mắt mình vừa đen vừa vàng vì gan bị nhiễm độc, ba mẹ mình nói mình bị trúng tà nên đưa mình đi gặp 1 thầy cúng, thầy phán mình có 1 vong nam theo và phá mình muốn mình chết để đi theo vong đó, đi theo lâu rồi cũng được vài năm, lúc trước còn yếu giờ càng lúc càng mạnh lên, nếu để lâu hơn nữa là nhập luôn và không cứu chữa được nữa, vừa nghe xong trong đầu mình lại hiện ra khuôn mặt ấy, mình suy nghĩ trong đầu tại sao khuôn mặt điển trai hiền lành ấy lại ác độc như vậy mình có làm gì đâu sao đi theo phá mình làm mình suýt chết, mình thấy hận thấy không đáng bị như vậy. Thầy làm phép các thứ rồi đưa 1 cái bùa kêu ba mình đốt. Từ đó mình bình tĩnh hơn, không suy nghĩ tiêu cực và la hét nữa, ngày nào cũng nhắn tin với người ấy, trước ngày thi tốt nghiệp 10 ngày người ấy nhắn tin chia tay với mình, mình cũng khóc cũng đau khổ nhưng được 2 ngày rồi mình không quan tâm nữa, mình ở nhà hơn 1 năm sau đó đi học lại lớp 12. Mình có lời khuyên chân thành mấy bạn đừng có khen người đã khuất đẹp hay thương hại họ vì họ có thể hại bạn đấy, kinh nghiệm đau thương của mình...
Labels:
truyen-ma,
truyen-ma-ngan
Sự Ra Đi Của Cậu Sáu
Ngày mẹ mình còn nhỏ, lúc ấy mẹ tầm 8 hay 9 tuổi. Mẹ là con thứ Tư, cậu Hai thì hơn mẹ 5 tuổi. Cậu Ba thì mất khi còn là bào thai. Cậu Năm thì nhỏ hơn mẹ 3 tuổi. Cậu Sáu lúc ấy thì mới hơn 1 tuổi nhưng cậu đẹp lắm. Trong số anh em trong nhà thì mẹ thích chơi với cậu Sáu nhất. Mẹ có nhiệm vụ là trông coi cậu Sáu mỗi khi ông bà đi làm. Mỗi khi học bài mẹ thường học thuộc lòng và viết lên đất, mẹ viết tới đâu thì cậu Sáu ngồi lê đít quần xoá chữ đến đó. Hai chị em cứ như vậy buồn cười. Một hôm nọ mẹ bế cậu sang nhà hàng xóm chơi, ai thấy cậu cũng cưng thay nhau hôn hít rồi cho quà. Nhưng mà ông bà ngày xưa bảo con nít đẹp quá thì thường chết yểu, cậu Sáu mình cũng không tránh khỏi. Một người hàng xóm cho cậu quả xoài chín cây rồi cậu ngồi ăn, lúc đó mẹ mình mãi chơi lò cò với bạn. Khi bế cậu về nhà thì cậu tiêu chảy liên tục. Bà ngoại đi chợ về thì mẹ mới báo với bà ngoại. Ngoại tức tốc bế cậu Sáu cuốc bộ tới bệnh viện. Hồi ấy thì chỉ đi bộ dù từ nhà đến bệnh viện xa cả chục cây số. Ngoại dặn cậu Hai đi gọi ông ngoại về đến bệnh viện gấp. Mẹ ở nhà lo sốt vó nhưng chỉ biết ở nhà trông chờ. Khi ông ngoại đến bệnh viện thì bà ngoại mình chạy ra mừng rỡ hô to: “Anh Mười ơi anh Mười! Thằng Hạnh bớt rồi anh Mười! Bác sĩ cho nó uống thuốc, nói nó hết rồi”. Bà ngoại vừa dứt câu thì cậu Sáu la ré lên một tiếng và trút hơi thở cuối cùng. Ông bà ngoại sốc lắm rồi cũng buồn bã bế cậu Sáu về nhà ông bà cố mình (tức bố mẹ của ông ngoại) vì từ bệnh viện tới nhà cố chỉ có vài cây số. Tới cổng nhà cố thì thấy bà cố mình đứng đón trước cửa như bà đã biết trước mọi chuyện. Bà kể bà đang ngủ thì có linh tính chuyện chẳng lành về cậu Sáu. Cố nói cố mơ mà như thật thấy mọi chuyện y hệt như cảnh cậu Sáu nằm viện rồi khi ông ngoại đến thì cậu tắt thở. Bà cố nói cậu như vậy cũng tại bà ngoại mình hấp tấp quá. Trên giường bệnh cậu Sáu nằm trước đó có một người vừa bị chết. Khi nghe tin bà ngoại mừng rỡ báo bác sĩ cứu được cậu Sáu thì con ma đó nó ghen tức nên bóp cổ cho cậu Sáu chết luôn. Mọi người chôn cất cậu ở đất nhà bà cố. Khi ông bà ngoại cùng cậu Hai trở về, mẹ vội chạy ra:
– Ủa em đâu má?
Bà ngoại lặng thinh như chết lặng. Mẹ bàng hoàng:
– Ủa em đâu má? Hạnh đâu má? Em đâu, em đâu?
Mẹ cứ lây lây tay bà ngoại làm cậu Hai bực quá quát lên:
– Nó chết rồi!
Mẹ khóc, khóc nhiều lắm. Từ đó trở đi ngày nào mẹ cũng khóc. Đặc biệt mỗi khi học bài mẹ càng khóc nhiều hơn. Mẹ viết ra đất mà chẳng thấy ai chùi. Mẹ nhớ hoài hình bóng cậu Sáu lúc nào cũng cười toe toét với mẹ.
2. Cậu Sáu trở lại.
Năm 1995 ba mẹ mình cưới nhau sinh ra mình, do có mâu thuẫn với nội nên ba mẹ quyết định ra riêng lập nghiệp. Ba mẹ mua đất của bà cố (mẹ ông ngoại) để cất nhà. Nói ngoài lề một tí thì hồi xưa cố mình là địa chủ nên đất đai bạc ngàn, cò bay thẳng cánh. Cả xóm của mình hiện tại ngày xưa đều là đất mua lại từ bà cố. Nhà mình cách nhà bà cố ngày xưa 100m. Năm 1999 ba mình sắm được chiếc xe Dream, từ đó công việc của ba mẹ thuận tiện hơn vì xe đạp vừa chậm vừa tải hàng rất ít ỏi. Năm 2000 mẹ biết chạy xe máy. Một buổi xế chạng vạng tối, mẹ chạy qua khu mộ nhà bà cố và té. Rồi mấy hôm sau có một cô trong xóm đi coi thầy thì rủ mẹ theo. Khi mẹ và cô đến nơi bỗng nhiên bà thầy đổi giọng đàn ông và nắm tay mẹ nói:
– Chị Tư! Em Hạnh nè! Hồi bữa em làm chị té chỗ trước mã bà nội á! Em quở cho chị đi coi thầy để em nói chuyện với chị. Em thấy tội chị quá, chị cứ thức khuya dậy sớm đạp xe đi bán em thấy tội quá! Để em phù hộ cho chị làm ăn! Chị nhớ cúng cho em nha!
Nói xong bà thầy ngất xỉu. Khi bà thầy tỉnh lại thì không nhớ chuyện gì. Mặc dù bà thầy này chỉ là thầy bói chứ không phải thầy lên đồng. Mà thật, từ đó nhà mình làm ăn khá lên hẳn. Nhà mình từ nhà nghèo nhất xóm và vươn lên top.
Tưởng vậy là xong nào ngờ 10 năm sau cậu lại về. Vào khoảng 2010 mẹ mình ngủ mơ thấy mẹ đang về nhà ngoại dự đám giỗ. Trưa mẹ có ra trước hiên thì thấy một người đẹp trai nằm trên bậc tam cấp nhìn vô nhà cười. Mẹ nói nhìn mặt người đó quen lắm mà không biết là ai. Người đó nằm đến khi nắng chiếu vô gần người đó thì người đó nép sát vô nhà tránh ánh nắng. Mẹ cất tiếng hỏi:
– Sao không vô nhà mà nằm kì cục vậy?
Người đó mĩm cười đáp:
– Em vào hổng có được!
Sáng mẹ thức giấc thì nhớ hôm đó là ngày giỗ của cậu. Về dự đám giỗ mẹ có kể với bà ngoại thì bà ngoại bảo bà cũng có giấc mơ tương tự.
3. Chuyện về chú Năm.
Chú Năm mình tên Hiếu, sở dĩ mình không kể theo trình tự thời gian vì mình sợ các bạn nhầm lẫn giữa chú Năm (Hiếu) và cậu Sáu (Hạnh). Lúc mẹ quen ba mình là năm mẹ 17 tuổi và bằng tuổi chú Năm. Lúc ba dắt mẹ về ra mắt nhà nội thì mẹ có gặp chú Năm một lần. Mẹ bảo chú ấy hiền lắm, hiền nhất nhà. Năm đó chú Năm bị thương ở chân, bà nội nghe ai bày linh tinh bảo giã cua đắp vào vết thương sẽ mau khỏi. Thế là bà ngoại đắp cua vào chân chú, chân chú bị hoại tử. Đưa đi bệnh viện bác sĩ bảo phải cưa chân. Bà nội giấu chú. Mỗi khi tối các anh em cùng ba mình thường thắp đèn chơi đánh bài còn chú năm chỉ ngồi xem. Từ khi cậu bó chân thì mùi hôi bốc lên khiến các chú xa lánh và buông lời miệt thị chú Năm như “Thằng này hôi quá, đi chỗ khác!”. Cậu Năm buồn, bị các anh em của mình xua đuổi, cậu buồn rầu đi ngang qua giường nội thì nghe bà nội nói với ông nội lời của bác sĩ là phải cưa chân chú Năm. Chú sốc quá đi ra nhà sau lấy chai thuốc xịt rầy đi thẳng ra vườn thanh long uống. Bà nội mình mọi hôm ngủ trễ vì nấu cháu cho heo ăn nhưng tự nhiên hôm đó vào buồng sớm nằm nói chuyện với ông nội. Bà nội cảm thấy bồn chồn trong bụng, bên ngoài ba mình cùng các chú đánh bài bà nội mới quát:
– Tụi bây tắt đèn đi ngủ đi, tốn dầu. Ngủ sớm đi làm, ở đó mà đánh bài hoài! Dầu đắt đỏ…
Các chú mới tắt đèn đi ngủ. Bà nội cảm thấy không yên tâm, bà đi ra hỏi các chú có thấy chú Năm đâu không vì bà không nghe tiếng chú Năm cả buổi tối. Mấy chú mới bảo không biết thì bà nội dựng đầu các chú đi tìm. Mọi người tìm mãi không thấy đâu thì bà nội tự dưng như có ai thúc giục đi thẳng ra đống rơm ngoài vườn thanh long, bà vấp phải chai thuốc rầy thì thấy một đống phân và chú Năm chết gần đó. (Mọi người kể những người uống thuốc sâu tự tử trước khi chết sẽ mắc đại tiện).
4. Mẹ gặp lại chú Năm:
Năm 1995 khi sinh mình, mẹ kể nhà nội nghèo lắm. Cái cửa sổ chỗ giường ba mẹ xập xệ, gãy song, không có cánh. Một buổi tối ba mình đi làm về khuya, mẹ cho mình bú xong thì thấy lạnh gáy. Khi mình chìm vào trong giấc ngủ, mẹ mới đặt mình nằm xuống rồi quay lại đằng sau thấy chú Năm đứng ngoài cửa sổ nhìn vào cười, kế bên là một con nhỏ cắt tóc trái bưởi nhìn. Mẹ sợ quá ra phía ngoài mé giường tránh xa cái cửa sổ nằm (nghĩa là mình nằm gần ma hơn mẹ, lần đầu mình nghe mẹ kể chuyện này lúc đó mình học lớp 3, mình khóc thét khi nghe mẹ mình lại nhẫn tâm như vậy, mẹ thì cười sặc sụa). Mẹ đem chuyện đó kể cho ba, ba mới đóng cái cửa sổ mới có cánh. Ba kể cái con bé mẹ thấy là em của ba mình sinh sau chú Ba chết vì bệnh lúc nhỏ.
5. Chú Năm trở lại
Năm 2012 mẹ bắt đầu biết đến Phật Pháp nhưng ba mình thì miệt thị ghê lắm, cản trở mẹ mình đi chùa. Mỗi khi mẹ đi chùa thì ba lại cãi vã với mẹ. Mẹ cũng đau khổ lắm nhưng mẹ cho rằng đó là Bồ Tát Nghịch Duyên đang thử thách mẹ nên ba chửi thì mẹ nghe miễn sau mẹ được đi chùa nghe Pháp, lạy Phật, đọc kinh. Một bữa tối mẹ nằm ngủ thấy một người giống ba mình mặc áo dài đen rủ mẹ mình đi chùa. Mẹ quở:
– Chu cha bữa nay đòi đi chùa! Ừ đi!
– Em mà chị không nhớ hả? Em chứ không phải anh Hai! Từ từ đợi em lấy xe.
Người đó dắt xe ra, mẹ nói nhìn xe giống mấy cái xe lôi trong phim Hồng Kong nhưng xe này lại khép kín như xe oto, màu đen hét luôn. Mẹ mới hỏi:
– Ụa xe gì kì vậy?
– Ở dưới đây người ta đi xe vậy không á!
Rồi mẹ mình tỉnh dậy. Mẹ xâu chuỗi lại rồi nhớ ra đó là chú Năm. Mẹ mình kể lại với ba, từ đó ba mình cũng đi chùa và rồi thấm nhuần Phật Pháp.
6. Mẹ bị quở trách.
Năm 2007 mẹ mình có ra rìa đất phía sau nhà mình phát quang cỏ dại. Trong lúc phát quang thì mẹ mắc tiểu nên tiểu vào một bụi cây. Sau đó mẹ vào nhà và tiêu chảy. Mẹ cứ tiêu chảy hoài mà phân còn có mùi thối khủng khiếp với màu nâu đỏ. Mẹ cứ đi bán cầm chừng rồi cũng về sớm, hôm sau mẹ nghỉ ở nhà. Hôm đó mình đi học thể dục thấy mẹ nằm mệt trên võng nhưng không biết làm gì cho mẹ chỉ nói “mẹ ơi con đi học thể dục”, mẹ mở mắt ừ nhẹ rồi nhắm mắt, mình vô tư đi sớm chơi với mấy thằng bạn. Lúc mình về thì không thấy mẹ đâu, ba nói mẹ đi bệnh viện rồi, ba có gọi điện thoại nói với bà nội nên sáng nội lên thấy mẹ mình như thế nên gọi ba về bảo chở đi viện. Kết quả mẹ sốt xuất huyết đường ruột. Bác sĩ bảo nếu chậm 1 tí chắc mẹ mình đã không còn. Mẹ ở viện cả tháng rồi xuất viện. Ngày mẹ xuất viện cả 2 bên nội ngoại tụ họp tại nhà mình ăn mừng đón mẹ về. Mẹ vừa về tới nhà mới ngồi một tí mẹ mình tái phát. Thế là mọi người lại đưa mẹ đến viện. Ông ngoại mình mới bảo để ông đi coi thầy, thầy nói mẹ mình đi tiểu trúng chỗ bụi dúi có tro cốt. Ở mình có dân tộc Chăm, hồi xưa họ hay đốt tro cốt rồi bỏ vào lọ đem tới những bụi cây có tổ mối bỏ vào. Thầy bảo chỉ cần cúng tạ lỗi sẽ bớt. Thế là nhà mình cúng mong mẹ mình bớt bệnh sẽ trả lễ. Sau khi cúng thì mẹ mình khỏi nhưng để chắc ăn mẹ nằm lại viện thêm 3 ngày.
7. Em trai mình.
Năm mình học lớp 3, em gái mình lớp 1 thì mẹ sinh em gái. Mình không thấy có gì lạ, chỉ thấy có vẻ như mẹ mình ốm nghén hơi lâu. Mình nhớ mẹ hỏi:
– Nếu mẹ có em bé, hai đứa thích em trai hay gái?
Và không lâu sau mẹ bảo mẹ có bầu. Đến lúc mình cứ đi khoe mẹ có bầu thì mẹ lại chửi mình tào lao, mẹ không có bầu. Có vẻ như mẹ rất tức giận. Mình với nhỏ em chưng hững vì chính mẹ nói ra nên tụi mình mới khoe, giờ mẹ lại mắng hai đứa. Rồi không lâu sau đó mẹ lại nghén và lại hỏi tụi mình thích em trai hay gái. Lần này tụi mình không dám khoe nhưng mẹ sinh em bé thật. Đến khi 2014 tụi mình mới biết tụi mình có 1 đứa em trai không được nhìn thấy mặt trời. Năm đó trước khi có thai nhỏ em út, mẹ có mang một bé trai nhưng bị sẩy thai. Do đó mẹ giận khi tụi mình khoe mẹ có bầu. Cái thai thằng em ba mình đem chôn sau vườn. Sau đó cứ chiều chiều ba mình mà ra sau vườn chăm sóc thanh long là tối lại nặng vai, mỏi cổ. Ba mình mới nói:
– Rồi, lại đeo bám rồi!
Rồi ba mới nói lớn:
– Thôi biết rồi mà! Tội nghiệp quá, xuống đi để cho người ta còn làm!
Nói xong thì ba mình không còn cảm giác nặng nề nữa.
Mẹ mới kể tụi mình biết vì ba mình lúc trước cũng không biết nhưng nhiều lần ba để ý cứ đi trúng chỗ khi xưa ba mình chôn em thì lại bị như thế.
8. Chị họ của mẹ
Bà ngoại mình thứ Năm, chị của bà ngoại thứ Tư (là bà ngoại Tư của mình) có hai con: 1 trai 1 gái. Cậu lớn thì ăn chơi lêu long, lớn tí thì tối ngày say xỉn. Dì nhỏ thì chăm chỉ, tháo vát. Nhà ngoại Tư gần nhà ga. Hồi đó lúc mẹ mình chưa lấy chồng, dì kiếm tiền bằng cách nhảy tàu bán mãng cầu. Giải thích thêm cho các bạn hiểu công việc của dì: giống như những người bán dạo trên xe bus bây giờ vậy nhưng ngày xưa dì bán trên tàu lửa bằng cách tập kết ở các nhà ga rồi leo cửa sổ trốn vé lên tàu bán cho khách đi tàu. Một lần nhảy tàu như vậy khoảng 3-4 ngày dì về. Một lần nọ dì ghé sang nhà ngoại lúc xế chiều. Nhà ngoại mình cách xa đường ray xe lửa nhưng ruộng lúa trống trãi cũng có thể nhìn thấy xe lửa. Hôm ấy dì ghé chơi, ngoại mời dì ở lại ăn cơm chiều. Đang ăn cơm bỗng nghe tiếng tàu lửa, dì nhìn ra xe lửa mới nói với ông ngoại:
– Sao nghe tiếng tàu lửa tự nhiên con thấy buồn quá dượng!
Hôm sau dì nhảy tàu với mấy bà trong xóm. Dì còn trẻ nên nhanh nhẹn leo lên kịp trước khi tàu lăn bánh. Bà bán xoài chậm chạp chưa lên, dì mình tốt bụng mới nói bà ta đưa thúng xoài lên cho dì rồi bã leo lên. Dì mình thò người qua cửa sổ nhấc thúng xoài thì bị thúng xoài nặng kéo xuống và bị hút vào gầm tàu cán đứt người. Người ta báo cho ngoại Tư, ngoại Tư ngất xỉu khi đến nơi. Thịt của dì mình văng tung toé, người ta gom về đặt trên thềm nhà ngoại Tư. Sau khi làm đám tang, cứ tối mọi người trong xóm đi ngang qua là thấy dì nằm trên thềm nhà. Mọi người có kể ngoại Tư nhưng ngoại tư thì không thấy. Ông cậu anh của dì thì sợ không dám đi đêm. Kể từ lúc đó nhà ngoại Tư xảy ra nhiều việc lạ. Buổi trưa ngoại Tư đang ngủ thì nghe tiếng “hui hui” đuổi gà. Ngoại Tư chạy ra sau thì thấy con gà chạy ra cửa, trong nhà còn cục phân gà. Rồi hôm thì ngoại tư nghe tiếng đập muỗi chách chách cho heo. Ngoại tư để đồ ăn chưa cho gà, cho heo ăn ra thì đã thấy heo với gà ăn từ lúc nào. Ngoại Tư biết là dì về, ngoại Tư thường nói: “Con về đó hả con, về thì cho má gặp đi con” nhưng ngoại Tư không gặp dì chỉ có hàng xóm là thấy hình bóng dì. Rồi thời gian cứ trôi, dì về nhà thưa đi nhiều và được 3 năm thì dì không về nữa. Lúc nhỏ mẹ mà kể chuyện này là mình khóc quá trời quá đất.
9. Ông nội Hai.
Ông nội Hai mình về già bị bệnh về thần kinh, ông cứ như con nít tăng động. Ở nhà ông hay lấy chai nhựa ném lên mái nhà cho kêu ầm ầm rồi cười. Lúc đám giỗ bà cố, ông leo lên bàn thờ múa hát linh tinh. Bà nội Hai tức quá lấy chổi đánh ông. Ông té và chết. Chuyện đến tai ông nội Tư, ông tức vì chị dâu đánh anh trai đến chết nên khi đám tang diễn ra, ông đứng ra chủ trì buổi tang lễ. Khi hạ huyệt đám tang ở mình có thủ tục là người chủ trì cầm một cái bát đập vỡ xuống đất cắt đứt âm dương. Nhưng ông nội Tư không đập cái bát. Từ đó nhà nội Hai cứ tối đến là bị ném chai nhựa rầm rầm, dù đã đốt hét chai trong nhà nhưng tình trạng vẫn như cũ. Lúc cúng cơm cho người mất, mâm cơm trên phản rớt đổ xuống đất. Nhà nội Hai sợ lắm, già trẻ lớn bé trong nhà tất cả phải ăn chiều xong trước khi trời lặn và dừng lại mọi hoạt động để ngủ sớm. Nhưng tình trạng bị ném chai lên mái nhà vẫn tiếp diễn. Sau đó bà nội Hai biết chuyện mới năn nỉ ông nội Tư tha thứ. Ông nội Tư cho làm lễ lại và đập vợ cái bát, từ đó gia đình bà nội Hai yên ổn.
10. Nhân quả báo ứng
Năm 2014, một ông họ hàng xa lắc với mình chết. Ông ấy tên V. Nhà ổng gần nhà ông ngoại mình và nhà một người con gái của ổng thì gần nhà mình. Nói sơ lược lúc ổng còn trẻ thì ác lắm. Cha mẹ ổng già cả nhưng rất yêu nhau. Ổng hưởng gia tài của ba mẹ nên có nghĩa vụ phải nuôi ông bà nhưng vì hám lợi nên ổng chỉ nuôi ba mình và xua đuổi mẹ già đi vì ba ổng già nhưng còn sức khoẻ có thể phụ ông V làm ruộng vườn, mẹ ổng thì già nhưng yếu sức, ông MV sợ tốn tiền nuôi nên đuổi mẹ đi không thương tiếc. Mà ba mẹ ông MV yêu thương nhau, mẹ ông cứ lén lút về thăm chồng. V mà bắt gặp là đánh mẹ ổng dữ lắm rồi đuổi đi. Ba mẹ ổng nhiều lần khóc lóc van xin cho vợ chồng đoàn tụ mà ổng không rũ lòng thương. Một lần mẹ ông tức quá mà rủa: “Mày ác lắm, mày là con bất hiếu dám chia rẽ vợ chồng tao. Ông trời có mắt, sau này mày sẽ nhận quả báo”. Từ đó mẹ ông V không bao giờ về nhà nữa.
Thời gian thấm thoát trôi, nay ông V cũng ngoài 50 tuổi, con cháu đầy nhà mà đúng là quả báo nên con cháu đa số không mặn mà thương ông. Hôm đó ông MV ngủ mơ gặp ác mộng thấy “con dê mà hông phải con dê, giống người có đầu trâu, mặt ngựa có cái sừng dê”, ổng thét lên rồi tỉnh dậy kể vợ nghe. Sáng ra ổng nói với vợ:
– Tự dưng tui thèm bánh mì quá bà ơi!
– Giờ tui qua kêu con bé chở đi chợ rồi mua cho ông.
– Vậy bà mua hai ổ luôn nhen!
– Ờ hai ổ luôn.
Tầm 7 giờ con gái kế bên nhà chở bà vợ ông MV đi chợ về, bà xách đồ vào nhà rồi cho ông hai ổ bánh mì. Ông ăn ngon lành rồi ông nói “Giá mà có thêm ổ nữa thì tui cũng ăn hết á!”. 8 giờ vợ chồng con gái ông đi làm. Lúc đó ông than đau bụng, bà vợ gọi con gái về chở ông đi bệnh viện nhưng con gái ông nói bận không về được kêu mẹ gọi cho mấy anh chị. Bà vợ gọi cho đám con còn lại mà nhà ai cũng xa cả mười mấy cây số. Ai cũng nói lý do bận. Đau bụng quá ông V mới nói:
– Bà dắt xe ra tui chở bà đi!
Chả là bà vợ không biết đi xe nên cần đi đâu cũng có người chở. Ông V chở bà cách cổng bệnh viện mấy trăm mét nữa thì ông thốt:
– Bà ơi tui chịu hết nổi rồi!
Hai chân ông rớt xuống đường, đầu gục xuống. Xe chạy tới bệnh viện thì dừng. Dép rơi ra, chân ông V bị cùn gót do chà một khoảng dài trên đường trước bệnh viện. Xe dừng thì ông V chết. Khi khám nghiệm tử thi thì nội tạng của ông bị hỏng nặng.
Đám tang ông để hai ngày rồi mới chôn. Ngày đầu con gái ông gần nhà mình đi đám tang về khoe với mẹ mình:
– Hổng biết ai nói ba tui ăn ở thế nào chứ tui thấy ba tui để đức lại cho con gái. Ổng chết mà bóng lộng à, nhìn còn đẹp trai, hồng hào y như là ngủ vậy!
Tối hôm sau ba mình, mẹ và nhỏ em gái mình đi dự tang lễ của ông V. Khi vào nhìn thấy vị trí quan tài, ba mình hoảng hốt nói với mấy ông mai táng:
– Mấy ông sao đặt quan tài kỳ vậy? Ai lại đặt quan tài mà ở trên cái kèo nhà cắt ngang qua cổ người ta.
Do ba mình dân buôn bán nên có biết ít phong thuỷ. Mấy ông làm bênh dịch vụ mai tang cũng biết nhưng do nhà chật quá, mấy ổng lười dịch chuyển bàn thờ, tủ, bài trí này nọ nên cự ba mình:
– Mà anh có phải người nhà không mà ý kiến?
Ba mình thấy thế nên im lặng vì con cháu ông V. không ai biết điều đó. Lúc các sư thầy vào tụng kinh, cái nắp nhỏ đang đóng (cái quan tài thuộc loại có một cái ô nắp có thể mở ra ở trên mặt người chết), ba mình tò mò nghe con gái và người nhà khen ông đẹp như ngủ nên mở ra xem. Khi mở ra ba mình giật mình nhảy lùi ra xa. Mọi người thấy vậy tới nhìn qua cái nắp đang mở thì bật khóc. Sư thầy đậy cái nắp nhỏ quan tài và nói:
– Mô Phật. Trong nhà con cháu ai làm ông cụ giận, ai bất hiếu hay gây gỗ với ông cụ thì ra nhận tội rồi hối lỗi để ông cụ ra đi thanh thản!
Con cháu ông xúm vào mà lạy lấy lạy để, khóc như mưa. Vợ ông V. thì ngất xỉu.
Lúc ba mẹ về, mẹ hỏi ba thấy gì. Ba nói lúc mở ra thì mặt ông V biến dạng nhìn không ra, mặt teo tóp chứ không tròn như còn sống, da đen xì, không có chân mày, không mũi, răng nanh dài, trên trán có hai cái u như sừng, không chân mày, mặt nhăn nhúm. Do ba mẹ theo Phật nên ba mẹ giải thích là ông V bị đoạ vào kiếp ngạ quỷ. Bình thường thì sau khi lâm chung, trãi qua 8 tiếng thì thân thể người chết gọi là thân trung ấm có dấu hiệu cho biết họ đi về cõi nào bằng vị trí vết ấm còn sót lại trên thân thể. Nhưng có vẻ vì nghiệp chướng của ông qúa nặng nên sau một ngày mà hình tướng của ông biến tướng thành quỷ liền. Dấu hiệu của ngạ quỹ nữa là trước khi chết ông ăn rất khoẻ, mơ thấy đầu trâu mặt ngựa.
Nghe có vẻ khó tin nhưng mình tin ba mẹ vì chính ba mở ra và chứng kiến đầu tiên. Em mình và mẹ mình có tham dự nhưng không dám nhìn nhưng mình không nghĩ ba mẹ mình nói dối.
Labels:
truyen-ma,
truyen-ma-co-that
Tham Luong Bridge.
Remember the previous few months, there is a car accident deadly 1 student near the Tham Luong bridge, his uncle before the gods are not believers ever but now ...
H H fish traders in Cau market, take the money for customers debt but the owner kept to play drunk slightly then about 11h45 night to return to the Tham Luong, watch the clock at 12 o'clock at night.
The car is a cargo truck, so the plow is not talking, every day at least 120kg of fresh fish, just go up the bridge section Go Vap through Q12, the road is unusually deserted today (hard to believe because the paragraph this day is busy capital), suddenly uncle H saw unusually heavy laughter "hi hi ............. he ha ...... ...... ha ha ......... "in the wind blew his ears, startled the back suddenly surprised 5 6 people behind the car, there is no face (not under the ball) running as the same car, boys and girls have to cling to the cart, panic he pour out a lot of articles but the more the car sees the heavier, the balloon balloons are always ahead in the right car.
throwing the car to run but at the end of the limelight can not think nothing else than the gas screw, the more the gas screw it pulls (he called it out suddenly, only water rush to where is dead), feel Reading the words do not eat lost, he immediately took the Buddhist scriptures read (see film) "Nam tissue ai dew buddha" that read both the Buddhist scriptures and the religion.
One time, when the ghosts are fading, the car is lightly faded away, the bridge is no longer visible, he screws the station as he flies home, just to the gate, pedal panic door The house is burned incense throughout the house.
"You come home face with no drop of blood, I thought it was black society it hit" - my grandmother told (100%).
You can see where there are traffic accidents often built small shrines, heard that the dead people of TNGt often hover somewhere to push people to fall car.
There are a number of fatal accidents in Ho Chi Minh City, but many of them are not suspicious, but added that his uncle was not kind or joking.
By the way, I do not know what you guys think, not CDSHT, human while living can think, these thoughts are electricity and brain waves formed, when the electricity and brain waves pass Other types ... People like a TV, who fit the waveform can see the waves of the dead (Psychic), do not say superstition, explained by people do not explain it should be superstitious Now we have to go back to 2000 years and say we can talk from one country to another, or just in a few hours to fly from one place to another where there is no trim.
Anyone hear about the boy reincarnation in the Department of not yet ???
look for that reference.
Dr. Vu The Khanh, General Director of the Union of Science Technology - Applied Informatics (UIA):
If the explanation under the law of cause and effect, reincarnation and the theory of causation in Buddhism, the story is not strange.
There are some stories gathered while still in the dorms of the dude you do not dare to tell, afraid of people crap.
Homeland in the midland, belong to the rich, not superstitious, not poor but easy to be devils sent down, under the picture, the Red River flows around.
H H fish traders in Cau market, take the money for customers debt but the owner kept to play drunk slightly then about 11h45 night to return to the Tham Luong, watch the clock at 12 o'clock at night.
The car is a cargo truck, so the plow is not talking, every day at least 120kg of fresh fish, just go up the bridge section Go Vap through Q12, the road is unusually deserted today (hard to believe because the paragraph this day is busy capital), suddenly uncle H saw unusually heavy laughter "hi hi ............. he ha ...... ...... ha ha ......... "in the wind blew his ears, startled the back suddenly surprised 5 6 people behind the car, there is no face (not under the ball) running as the same car, boys and girls have to cling to the cart, panic he pour out a lot of articles but the more the car sees the heavier, the balloon balloons are always ahead in the right car.
throwing the car to run but at the end of the limelight can not think nothing else than the gas screw, the more the gas screw it pulls (he called it out suddenly, only water rush to where is dead), feel Reading the words do not eat lost, he immediately took the Buddhist scriptures read (see film) "Nam tissue ai dew buddha" that read both the Buddhist scriptures and the religion.
One time, when the ghosts are fading, the car is lightly faded away, the bridge is no longer visible, he screws the station as he flies home, just to the gate, pedal panic door The house is burned incense throughout the house.
"You come home face with no drop of blood, I thought it was black society it hit" - my grandmother told (100%).
You can see where there are traffic accidents often built small shrines, heard that the dead people of TNGt often hover somewhere to push people to fall car.
There are a number of fatal accidents in Ho Chi Minh City, but many of them are not suspicious, but added that his uncle was not kind or joking.
By the way, I do not know what you guys think, not CDSHT, human while living can think, these thoughts are electricity and brain waves formed, when the electricity and brain waves pass Other types ... People like a TV, who fit the waveform can see the waves of the dead (Psychic), do not say superstition, explained by people do not explain it should be superstitious Now we have to go back to 2000 years and say we can talk from one country to another, or just in a few hours to fly from one place to another where there is no trim.
Anyone hear about the boy reincarnation in the Department of not yet ???
look for that reference.
Dr. Vu The Khanh, General Director of the Union of Science Technology - Applied Informatics (UIA):
If the explanation under the law of cause and effect, reincarnation and the theory of causation in Buddhism, the story is not strange.
There are some stories gathered while still in the dorms of the dude you do not dare to tell, afraid of people crap.
Homeland in the midland, belong to the rich, not superstitious, not poor but easy to be devils sent down, under the picture, the Red River flows around.
Labels:
truyen-ma-co-that
Ma Dead Mans:
My dad, whose drowning (under water) is said to have become a South, is not known in other places.
- I have a family of relatives (Uncle them), the night before the dreamer dreamed of a demon two horns into the house to drag the girl away but the girl to fight with it and break it a horny, morning After the girl gets up to take the rice and salt out of the house out to the alley.
................ It does not stop there.
At noon that day his uncle suddenly go to fire wood sink, at home near the Red River is sure to hunt a lot of wood from the upstream flow ...
Cut this paragraph to describe a strange thing, the river in the water to the water quickly down a section of more than 40m with a yard made of sprinkles, a large log that anyone on the shore is easy. Seeing but it has long ago, the water up and down the water continuously it is still there (normally the log will be gone soon) but no one guessed it is the Devil 2
Next time, he wants to go to the firewood to invite another person to go with him, but he does not go but just standing on the shore ... his boyfriend is good at swimming and took a lot of wood on the river then. When it comes out and tie the rope in then it's okay, what happens when you start swimming on the shore ...
I can swim while talking to people on the shore because I swim about 20m from the shore, suddenly there is a call someone on the shore, a doctor on the shore back to not see anything, back to the place. I do not see any static at all
An hour later, when the girl went to work, the reporter reported, her mournful girl on the river bank, her sister stopped crying and said angrily. "I said it ... It must be careful. ... it is growing two horns in the butt ... "(seem to know the old man's father had died before) scolded a girl suddenly rolled away fainted a moment later wake up and cry as usual. (This is a lot of villagers to see).
After three hours of searching for dead bodies, the men in the river were cold and purple lips, they decided to stop the search, his father's (his brother's grandfather, a home grapes decide to ask the body.
At the same time, the girl suddenly stopped crying, wanting to cry as if it seemed to be prevented.
just finished the cakes then suddenly one guy found a sticky tree stick something pulled very strong and suddenly drop out, it seems there is something abnormal, indeed yes 4, 5 people At the spot where there is a rope at the guy tying to the other wood, but ... pull up a paragraph to break a head.
Pulling up the broken string saw the head of a piece of black wood tie, when looking closely, the girl shouted "Yes it is ...", people look at it can also know it is like a skull. of a buffalo, with eyes, long nose, two horns but stranger than the girl just touched, one side suddenly broke out.
Knowing what is not good, her father asked a man to get a strawberry plow to whip down the wood, then chopped mince burning down into the river. Ten minutes later a caller found the body drifted to a floating beach. His right hand is torn.
The strange thing of this story is that the girl dreamed of horning the demon and when it touched the log it broke one side of the horn. The scabbard is like a grasshopper on the side of the body, and on either side of the rump there are two bamboo trees flooded by the water, like a ghost that entered the previously mentioned girl. .
Many speculations are made, but it seems that the girl should have been dead, but it was because of the high number that the demon was supposed to hit.
- I have a family of relatives (Uncle them), the night before the dreamer dreamed of a demon two horns into the house to drag the girl away but the girl to fight with it and break it a horny, morning After the girl gets up to take the rice and salt out of the house out to the alley.
................ It does not stop there.
At noon that day his uncle suddenly go to fire wood sink, at home near the Red River is sure to hunt a lot of wood from the upstream flow ...
Cut this paragraph to describe a strange thing, the river in the water to the water quickly down a section of more than 40m with a yard made of sprinkles, a large log that anyone on the shore is easy. Seeing but it has long ago, the water up and down the water continuously it is still there (normally the log will be gone soon) but no one guessed it is the Devil 2
Next time, he wants to go to the firewood to invite another person to go with him, but he does not go but just standing on the shore ... his boyfriend is good at swimming and took a lot of wood on the river then. When it comes out and tie the rope in then it's okay, what happens when you start swimming on the shore ...
I can swim while talking to people on the shore because I swim about 20m from the shore, suddenly there is a call someone on the shore, a doctor on the shore back to not see anything, back to the place. I do not see any static at all
An hour later, when the girl went to work, the reporter reported, her mournful girl on the river bank, her sister stopped crying and said angrily. "I said it ... It must be careful. ... it is growing two horns in the butt ... "(seem to know the old man's father had died before) scolded a girl suddenly rolled away fainted a moment later wake up and cry as usual. (This is a lot of villagers to see).
After three hours of searching for dead bodies, the men in the river were cold and purple lips, they decided to stop the search, his father's (his brother's grandfather, a home grapes decide to ask the body.
At the same time, the girl suddenly stopped crying, wanting to cry as if it seemed to be prevented.
just finished the cakes then suddenly one guy found a sticky tree stick something pulled very strong and suddenly drop out, it seems there is something abnormal, indeed yes 4, 5 people At the spot where there is a rope at the guy tying to the other wood, but ... pull up a paragraph to break a head.
Pulling up the broken string saw the head of a piece of black wood tie, when looking closely, the girl shouted "Yes it is ...", people look at it can also know it is like a skull. of a buffalo, with eyes, long nose, two horns but stranger than the girl just touched, one side suddenly broke out.
Knowing what is not good, her father asked a man to get a strawberry plow to whip down the wood, then chopped mince burning down into the river. Ten minutes later a caller found the body drifted to a floating beach. His right hand is torn.
The strange thing of this story is that the girl dreamed of horning the demon and when it touched the log it broke one side of the horn. The scabbard is like a grasshopper on the side of the body, and on either side of the rump there are two bamboo trees flooded by the water, like a ghost that entered the previously mentioned girl. .
Many speculations are made, but it seems that the girl should have been dead, but it was because of the high number that the demon was supposed to hit.
Labels:
truyen-ma-co-that
The river bank (old people recount).
In 2001, when I was still young, over eleven years old, the green bamboo trees were shed on the dikes. In the dark nights, the winds blew, making the bamboo shoots fall into each other, creaking like a creaking sound. It's very scary, but the flip flops or the stripes go down the road to create the same echo as people are going to follow him, but the night went home grandmother must stick to his father or arrest him because go through the cemetery, fireflies blinded, sometimes even the phosphorus is very frightening.
The riverbanks are quiet for a day ...
Early in the morning when the villagers wake up at about 3am to start the market selling their own farm produce to the market town or other communes a bit far. Sinh is a bold person, vegetable growers should wake up early morning to go to the morning market in Phu Tho, which is fast active and so immortal that the story of her birth also. Watching everything but change in a morning market that every mention of her face changes.
- Tao also do not believe in ghosts, but now I have to go to the temple to burn incense here, children should also be careful ... {She often told before telling children in the neighborhood hear ...}
On the morning of the moon, asleep awake, unable to sleep, moonlight outside the bright cornfields in the garden, the wind gently blowing through the windows of the couple Sinh was sleeping, putting his arm down the bed, she decided to go to the market early, all the goods were prepared from the night before so the morning just wash up is starting to go shopping, Then the clock reaches 2:15.
Add a flashlight to the front of the bike, see clearly the road ahead, the light breeze is still lounging through the rim of the hat to cool cold fall to the shoulders, the car is still whispering But tonight was different
Suddenly the wind blew stronger than the laughter that made her startled again ... The other eyes are so close and she can see clearly that the eyes of the cows only fly flying see your body at all. Ms. Sinh sighed ...
The next morning, people saw Sinh sitting in the middle of a bush, there was no trace of it, it was impossible, and bamboo had a lot of thorns, when people cut bamboo to take her out, everyone was scratched by the scabbard, when told the story ends, the old man said, "In the past, it was the place to throw the head of cattle every time we village Assembly ..."
The car was still, the bin still lit but did not see any one in the chicken nearby
From there I shrink the rym every time I go here, although the electricity line is brilliant ...
The riverbanks are quiet for a day ...
Early in the morning when the villagers wake up at about 3am to start the market selling their own farm produce to the market town or other communes a bit far. Sinh is a bold person, vegetable growers should wake up early morning to go to the morning market in Phu Tho, which is fast active and so immortal that the story of her birth also. Watching everything but change in a morning market that every mention of her face changes.
- Tao also do not believe in ghosts, but now I have to go to the temple to burn incense here, children should also be careful ... {She often told before telling children in the neighborhood hear ...}
On the morning of the moon, asleep awake, unable to sleep, moonlight outside the bright cornfields in the garden, the wind gently blowing through the windows of the couple Sinh was sleeping, putting his arm down the bed, she decided to go to the market early, all the goods were prepared from the night before so the morning just wash up is starting to go shopping, Then the clock reaches 2:15.
Add a flashlight to the front of the bike, see clearly the road ahead, the light breeze is still lounging through the rim of the hat to cool cold fall to the shoulders, the car is still whispering But tonight was different
Suddenly the wind blew stronger than the laughter that made her startled again ... The other eyes are so close and she can see clearly that the eyes of the cows only fly flying see your body at all. Ms. Sinh sighed ...
The next morning, people saw Sinh sitting in the middle of a bush, there was no trace of it, it was impossible, and bamboo had a lot of thorns, when people cut bamboo to take her out, everyone was scratched by the scabbard, when told the story ends, the old man said, "In the past, it was the place to throw the head of cattle every time we village Assembly ..."
The car was still, the bin still lit but did not see any one in the chicken nearby
From there I shrink the rym every time I go here, although the electricity line is brilliant ...
Labels:
truyen-ma-co-that




